Phan Phương Khanh
(18/3/1947-18/3/2026)
Năm em tôi lên baĐã chịu đời xa bốMẹ tất tả thân gầyNuôi con bao vất vảĐời thiếu nữ lớn lênĐắng cay thêm tủi hổÁo vá bạc vai gầyTuổi thơ sôi cuồng nộMẹ mất năm Mười BaThảm thiết sao kể xiếtGắng nuôi em từng ngàyKhốn khó dài biền biệtBạn học những tỵ hiềmThầy, cô nặng trì siếtBé bỏng hiểu buồn phiềnBuổi thanh xuân thua thiệt......Tôi đi làm lính chiếnTrôi nổi chốn trận tiềnEm một mình côi cútĐâu được cảnh đoàn viênMong phần sau lớn lênTình duyên nên mãn nguyệnCầu em đời bình yênQuên khuất ngày uất nghẹnNào đâu buổi sụp vỡCảnh nước mất tan nhàLâm thân sơ, thất sỡVây quanh khổn mù saLong Thành, chồng tập trungAnh ngục tù lấm nhụcTrên quê hương lưu đầyRừng rực lửa địa ngụcBốn con thơ khốn cùngSức người căng vượt sốngTư trang bán sạch dầnCây rừng khô lá rụng...Tôi đi lên miền BắcNghiệt phần thân thậm ngặtNhớ thương em dãi dầuNơi quê nhà bằng bặtRừng núi trời vào ThuTù vượt đồi đốn nứaBên đường đèo nghỉ đỗNghe chuyện buồn thương tâm,“...Chồng cải tạo tập trungVợ ở nhà chết thảmBốn con nhỏ khốn cùngQuay quắt bên thây cứng ...”Những tưởng nghe nhầm taiGiật mình gào hỏi lạiÔi xiết bao kinh hãiĐúng tên chồng em gái!1Chuyện những Đồi Hoa Sim (1)Nay một lần lập lạiKhông chết người ngục tùMột mình em oan tráiTôi bật khóc trên đồiNhìn khoảng không vần vũCó còn không ... ĐấtTrời?!Mây mang mang kéo lũRừng chập chùng lá đổSương dầy vây khói xanhThật hay không đấy hởTạo Hóa nghiệt cùng đành!Cháu tôi ai nuôi đây?Bé nhất chưa biết nóiChịu sao nổi đọa đàyGiữa trùng vây khổ đóiNăm năm ngày giỗ emCấm phòng ngồi gục mặtNhói đau trũng ngực nặngEm chết thật sao Khanh?(*) Đồi Hoa Sim: Thơ Hữu Loan,Kể thảm phận người nữ trong thời chiến (1946-1954).18-3-1983,Ngục tối Trại Lam SơnKhông biết ngày chết,Nhớ ngày Em tôi đã có trong đời.
Hậu từ Bé,
Chạnh nhớ lần mất em
Chẳng hay buổi tử biệt
Lấy ngày sinh thay chết
Thôi thì cũng cùng đành
Năm mươi năm trôi qua
Nay tuổi già chốn vắng
Nhìn ảnh hình xưa cũ
Coi như hết đoạn trường.
Phan Nhật Nam