Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

Qua Rồi Khung Trời Mộng



Tình dang dở! Tình đẹp hoài muôn thuở?
Có gì vui lần bỡ ngỡ chia tay
Nỗi xót xa trăn trở mộng đêm dài
Sầu chất ngất lên vai đầy trĩu nặng

Ngày thu ấy chân dần xa phố nắng
Áo hoa rừng thôi thúc gót chinh nhân
Nơi phương xa tiếc nuối chẳng một lần!
Thầm định nói nhưng bâng khuâng thôi lại

Người em gái hồn trong thân lụa bạch
Lặng nhìn ai bên trang sách ngủ say
Phải em tôi vất vả lúc ôn bài?
Mãi chối hoài nên thôi cùng dạo phố

Tạ từ vội nặng bước chân cuồng nộ
Hồn đơn côi giữa lòng phố đông người
Tìm rượu cay thèm quên hết đêm nay
Mượn hơi men say khướt trọn đời dài

Trời lăn quay thoáng trông vòng tay lạ
Dìu bước em theo điệu nhạc thân quen
Trong bóng đêm len hình ảnh lúc ôn bài
Nên chối hoài bên tôi cùng dạo phố

Kim Phượng


Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2026

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2026

           Phan Phương Khanh
         (18/3/1947-18/3/2026)

Năm em tôi lên ba
Đã chịu đời xa bố
Mẹ tất tả thân gầy
Nuôi con bao vất vả
Đời thiếu nữ lớn lên
Đắng cay thêm tủi hổ
Áo vá bạc vai gầy
Tuổi thơ sôi cuồng nộ
Mẹ mất năm Mười Ba
Thảm thiết sao kể xiết
Gắng nuôi em từng ngày
Khốn khó dài biền biệt
Bạn học những tỵ hiềm
Thầy, cô nặng trì siết
Bé bỏng hiểu buồn phiền
Buổi thanh xuân thua thiệt
......
Tôi đi làm lính chiến
Trôi nổi chốn trận tiền
Em một mình côi cút
Đâu được cảnh đoàn viên
Mong phần sau lớn lên
Tình duyên nên mãn nguyện
Cầu em đời bình yên
Quên khuất ngày uất nghẹn
Nào đâu buổi sụp vỡ
Cảnh nước mất tan nhà
Lâm thân sơ, thất sỡ
Vây quanh khổn mù sa
Long Thành, chồng tập trung
Anh ngục tù lấm nhục
Trên quê hương lưu đầy
Rừng rực lửa địa ngục
Bốn con thơ khốn cùng
Sức người căng vượt sống
Tư trang bán sạch dần
Cây rừng khô lá rụng
...
Tôi đi lên miền Bắc
Nghiệt phần thân thậm ngặt
Nhớ thương em dãi dầu
Nơi quê nhà bằng bặt
Rừng núi trời vào Thu
Tù vượt đồi đốn nứa
Bên đường đèo nghỉ đỗ
Nghe chuyện buồn thương tâm,
“...Chồng cải tạo tập trung
Vợ ở nhà chết thảm
Bốn con nhỏ khốn cùng
Quay quắt bên thây cứng ...”
Những tưởng nghe nhầm tai
Giật mình gào hỏi lại
Ôi xiết bao kinh hãi
Đúng tên chồng em gái!

1

Chuyện những Đồi Hoa Sim (1)
Nay một lần lập lại
Không chết người ngục tù
Một mình em oan trái
Tôi bật khóc trên đồi
Nhìn khoảng không vần vũ
Có còn không ... Đất
Trời?!
Mây mang mang kéo lũ
Rừng chập chùng lá đổ
Sương dầy vây khói xanh
Thật hay không đấy hở
Tạo Hóa nghiệt cùng đành!
Cháu tôi ai nuôi đây?
Bé nhất chưa biết nói
Chịu sao nổi đọa đày
Giữa trùng vây khổ đói
Năm năm ngày giỗ em
Cấm phòng ngồi gục mặt
Nhói đau trũng ngực nặng
Em chết thật sao Khanh?
(*) Đồi Hoa Sim: Thơ Hữu Loan,
Kể thảm phận người nữ trong thời chiến (1946-1954).
18-3-1983,
Ngục tối Trại Lam Sơn
Không biết ngày chết,
Nhớ ngày Em tôi đã có trong đời.

Hậu từ Bé,

Chạnh nhớ lần mất em
Chẳng hay buổi tử biệt
Lấy ngày sinh thay chết
Thôi thì cũng cùng đành
Năm mươi năm trôi qua
Nay tuổi già chốn vắng
Nhìn ảnh hình xưa cũ
Coi như hết đoạn trường.

Phan Nhật Nam

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

Ý Xuân



Xuân lướt đầu cành gió thanh tân
Muôn hoa dậy thức men lối gần
Chạm nhẹ nụ mai vừa chớm nở
Hoa lòng thầm kín những bâng khuâng

Lời chẳng giao lời lỡ trúc mai
Phượng hoàng thôi đã lạc hướng bay
Đâu đó thanh âm rung réo rắt
Rơi tờ lịch mỏng vở từng ngày

Kim Phượng