Thứ Năm, 30 tháng 9, 2021

Em Cũng Là Hoa: Sắc Tím Pensée

Tôi muốn hoa kia vẫn tím màu
Nồng nàn thầm kín đẹp làm sao
Song le rằng đấy nhiều đau khổ
Và cả thương tâm ngấn lệ trào

Tôi muốn cùng hoa cứ lạnh lùng
Đậm màu sắc tím bạn tình chung
Dẫu mà mưa gió làm lay động
Tim tím y nguyên đẹp não nùng





Thơ & Ảnh: Kim Phượng

 

Thứ Ba, 28 tháng 9, 2021

Xuân Về Trở Gió

           Ảnh: Kim Phượng

Lẳng lặng nghiêng mình nâng cánh mai
Tâm tư xao động lẫn u hoài
Nhưng trong khoảnh khắc buồn vui ấy
Lòng tự hỏi lòng ai nhớ ai

Xuân đã trở về tận chốn đây
Phương kia ắt hẳn trái mùa này
Động lòng chạnh nhớ người dưng ấy
Giây phút hồn mình vần vũ mây

Thôi thế thì thôi câm tiếng lời
Gió từ đâu đến lệ hoa rơi
Gió ơi chuyển tới nơi xa ấy
Vàng cánh hoa kia chỉ một thời

Kim Phượng

 Úc Châu Vào Xuân


Thứ Hai, 27 tháng 9, 2021

Covid - 19 Và Cơ Duyên



    Dịch bệnh Covid -19, đã kéo một thời gian rất dài, tùy theo mức độ lây lan, mọi người cũng như tôi đều bị phong tỏa với số ngày khác nhau. Trong thời gian đó, tôi chỉ coi tivi, đọc báo, nghe những bài bình luận của cộng đồng hoặc xem thơ, cho ngày bớt dài.


    Xưa kia vốn là học sinh trường Kỹ Thuật Vĩnh Long, ngày ngày dũa mài sắt thép. Bây giờ cầm viết, tập tành dũa mài con chữ. Dù còn nhiều lỗi chính tả, có nhiều chữ không hiểu hết nghĩa, nhưng tôi thử tập làm thơ giải trí rồi gửi cho các chị em tôi đọc, không thấy ai trả lời. Vậy mà tôi vẫn tiếp tục làm thơ và tiếp tục gởi đi. Những câu thơ lần đầu tiên, bây giờ xem lại, thấy quá dởm.

                    Vĩnh Long quê hương của ta
                    Những nẻo đường về kỷ niệm rời xa
                    Có dòng sông đã mang cho ta
                    Cuộc sống đầy kỷ niệm người nhà ta

    Thơ làm không có quy luật gì cả, người viết thấy rất hay, còn người đọc có lẽ buồn cười. Trong thời gian này, tôi gởi 1, 2 bài thơ đó cho cô Hà, trước đó là giáo sư Pháp văn và là mẹ đỡ đầu của vợ tôi xem, cô bảo sẽ chỉ dẫn cho tôi, nhưng cô đã qua đời hơn một năm nay. Và tình cờ gặp lại cô giáo Phượng, người phụ trách lớp 11A của tôi, hiện ở Úc Châu. Người Mẹ này và cô giáo ngày xưa, đã giúp đỡ, chỉ dẫn cách làm thơ. Nhưng tôi cho biết, trong thời gian phong tỏa này, những ngày cách ly, tôi chỉ tập làm thơ chơi thôi và nếu hết bệnh dịch tôi sẽ từ bỏ thú chơi này. Nhưng cô giáo Phượng khuyên tôi không nên bỏ qua, lúc đầu thật sự là khó, rồi dần dần sẽ quen thôi. Rồi cô cũng so sánh với thú vui đi bộ của tôi, lúc đầu tôi chỉ đi bộ 1 giờ, quen dần đi được 2 giờ.

    Cô gửi cho tôi tài liệu cách làm thơ Lục bát. Và bảo tôi làm tử 2 câu cho quen. Ngày qua ngày bệnh dịch càng lan tràn, rồi cách ly, giới nghiêm về sự đi lại thật là khó. Rồi tôi cũng muốn rút lui cho yên thân, nhưng nhiều đêm đang ngủ chợt thức giấc suy nghĩ, Tôi lại suy nghĩ, làm thế nào để lựa chữ, làm thơ thế nào cho đúng quy luật. Cứ trằn trọc đến một hai tiếng sau mới ngủ lại được.

                    Đề tài muốn viết bỏ qua
                    Lời thơ không dễ tránh xa cho rồi
                    Thôi đành chấp nhận thiệt thòi
                    Cô ơi giúp đỡ tìm tòi học thêm

    Biết chút ít thơ Lục bát, cô Phượng lại chỉ thêm thơ Thất Ngôn Tứ Tuyệt. Ôi giời ơi thơ Lục bát phải có nhiều kiến thức rộng rãi... Bây giờ thêm một loại thơ khác nữa, Thời gian đã một năm hơn rồi, muốn bỏ đi cho thảnh thơi không còn suy nghĩ và tôi cũng cho cô giáo hay sẽ bỏ không làm thơ nữa cho xong.
 

Ảnh: Tác Giả

    Riêng tôi chỉ thích thể dục đi bộ Nordique với hai cây chống, nhiều khi vợ con không hài lòng, đi quá nhiều cây số, quên giờ giấc về nhà ăn cơm. Tôi đã nghĩ hưu rồi, nhưng với tình hình này, không thể đi du lịch được. nên mỗi ngày đi bộ vừa nghe nhạc Bolero về quê hương tìm về kỷ niệm xưa, mái nhà nơi chung nhau cắt rốn,

                    Nắng mưa là chuyện của trời
                    Thể thao thể dục cho đời trẻ ra
                    Trên đường cảnh đẹp gần xa
                    Vừa đi nghe nhạc mà ta chưa về

    Với tình hình dịch bệnnh này, biết bao giờ mới hết, để trở lại mái nhà xưa, nơi chôn nhau cắt rốn, có dịp gặp lại người thân. Tôi nhớ lại mỗi buổi chiều trong bữa cơm gia đình thật là náo nhiệt. Trên bàn ăn nào cá, trứng vịt chiên và ba tôi thường xuyên khuyên bảo anh chị đùm bọc lẫn nhau, dạy cho chúng tôi đạo đức làm người giúp đỡ cho người khác đừng vì đồng tiền keo kiệt giữ bên mình.

                    Cuộc đời đừng sống khô khan
                    Làm sao sung sướng ngày tàn được yên
                    Các con nên nhớ thường xuyên
                    Chung tay giúp đỡ trước tiên nên làm

    Ôi những hình ảnh đẹp của thời xưa nay không tìm được, thời gian đi không ngừng, ngày nay chị em mỗi người một phương, người thì làm ông bà nội, ông bà ngoại thì tuổi mình già đi.

                    Cái tình thật khó mà tìm
                    Tiền là vật chất mất chìm nổi trôi
                    Lòng người ham muốn vậy thôi
                    Chỉ là tờ giấy để coi khổ nhiều


    Sau nhiều lần tôi định bỏ đi thú vui làm thơ này, nhưng nhớ đến lời người Mẹ đã khuất, người cô giáo khuyến khích, nên cho đến hôm nay, dù thơ tôi có nhiều khi không đúng luật, vẫn còn lỗi chính tả, nhưng thơ của tôi có thể thay tiếng nói của tôi gửi đến bạn bè, người thân, những tình cảm khó bày tỏ khi đứng trước mặt họ.

Huỳnh Phương Trạch
Cựu Học Sinh Kỹ Thuật Vĩnh Long


Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2021

Nhớ Mẹ - Lê Minh Đảo & Đỗ Trọng Huề - Quốc Khanh - Đan Nguyên - Nguyên Khang - Cardin - Đoàn Phi - Mai Thanh Sơn


Sáng Tác: Lê Minh Đảo & Đỗ Trọng Huề
Ca Sĩ: Quốc Khanh - Đan Nguyên - Nguyên Khang - Cardin - Đoàn Phi - Mai Thanh Sơn
Thực Hiện: Asia Entertainment Official


Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2021

Từ Nơi Mẹ Nở Đóa Hạnh Trinh

(Thân mến tặng Kim Phượng, Kim Oanh
Nhân dịp huý kỵ thân mẫu của Song Kim năm nay)

Ví xem tất cả là hoang đảo
Thì mẹ tôi như bóng hải âu
Soải cánh bên trời che gió bão
Để tôi đứng vững suốt xưa, sau

Chẳng nói lời văn hoa óng ả
Cũng không hề chấp lỗi, khuôn vàng
Khiến tôi phải ngẫm câu gương giá
Mà mẹ cho tôi nét dịu dàng

Nửa cuộc đời tôi bên gối mẹ
Nâng niu chuỗi ngọc sáng ân tình
Nụ cười nhân ái từ nơi mẹ
Đã thật nuông chiều đóa hạnh trinh

Mẹ ơi, tất cả bỗng mờ theo
Nước mắt, khi mưa ướt dáng chiều
Mẹ đã rời xa con cháu mẹ
Lòng tôi chùng xuống, chợt hoang liêu

Mẹ nơi tiên cảnh, hẳn vui hơn
Chốn ấy hoa đăng, nhã nhạc vờn
Mỗi lúc dõi theo vầng nhật nguyệt
Lung linh ảnh mẹ ...thắp tâm hồn

Cao Mỵ Nhân

 

Thứ Năm, 23 tháng 9, 2021

Cái Khuôn Bánh Thời Thơ Ấu


    Độ tuổi tôi, ăn chưa no, lo chưa tới, còn ham mê trò chơi con nít, nhảy tràm, nhảy dây, đánh búng, u hấp, tù binh..., thì má đã là cô dâu út, thứ 10 của nội.


    Tuổi 15, 16, là con dâu nhà ông Bang trong ấp Phú Hữu, má được kẻ vào trình ra bẩm. Một tiếng được người “dạ thưa”, hai tiếng cũng được “dạ thưa mợ mười”. Họ là ai? Đó là những tá điền của nội, là những bậc trạc tuổi ông bà, cha chú của má. Nhà có kẻ hầu người hạ, nhưng qua sự dạy dỗ của ngoại, má luôn giữ nề nếp, biết tôn trọng bậc trưởng thượng, biết khép mình trong vai trò con dâu. Ngày ngày, má vào bếp cùng người giúp việc, chăm món này, nếm món nọ cho cả đại gia đình.

    Hôm má hầm món canh thịt cho cả nhà, trên bàn ăn ông nội bảo “canh hôm nay hơi cứng”. Má vội vàng, “dạ thưa tía con hầm lâu lắm”. Cứng ở đây có nghĩa là mặn, nhưng má lại ngỡ là không mềm. Lúc đó ông quay sang bà nội khẽ nói, “con nó còn nhỏ, để rồi chỉ bảo thêm”. Chỉ chừng câu nói ấy của nội...từ một thiếu phụ ngây thơ, sau này má trở thành người đảm đang trong vai trò nội trợ lẫn giao tế trong ngoài. Má thạo việc bếp núc, thêu thùa, bánh trái, đã khéo lại ngon nữa là khác. Và là cái gương cho chúng tôi noi theo, là những ngày cuối đời má vẫn một mực thương yêu, kính trọng cha chồng... qua giọng nói trầm, nhẹ như hơi sương của má “Ông nội con tốt lắm!”.

    Đến khi là chủ của một gia đình nhỏ, má thay ba quán xuyến mọi việc, những lúc ba đi làm xa nhà. Vào dịp Tết, tiệc tùng, giỗ quảy, của họ hàng hoặc xóm giềng, má thường tự tay làm quà biếu và bảo rằng như thế mới có cái tình. Vì cái “tình” này mà thời gian còn ở Việt Nam, trong nhà tôi, hữu dụng nhất là cái cối đá xay bột và bàn nạo dừa. Về cối đá, má thay đổi luôn, chỉ giữ lại cái cối nào vừa nhẹ tay xay, vừa mịn bột. Má thích hai vật này lắm, với các anh chị em trong nhà, nghĩ thế nào, tôi không rõ, riêng tôi rất sợ. Sợ xay gạo hay nếp thành bột. Dù đã được má chỉ dẫn cặn kẽ, xay chậm, cần cho nước và cối đều tay. Nhưng tôi cứ nghĩ miễn thành bột là được, luôn nhanh tay hầu đỡ mất thời gian. Đã vậy, tôi thường nhích phần trên của cối lên, gọi là “nhỏng cối”, bột sẽ ra nhanh, chóng xong. Vì thế, bột bị “sống” hoài, đương nhiên là bột không mịn. Đến việc nạo dừa, cần nạo từ từ, khi vắt dừa sẽ được nhiều nước cốt. Nhìn số lượng 10 trái, tôi càng bướng, tay cầm nửa trái dừa, đặt vào bàn nạo, xắn thật sâu, nạo mạnh tay, thì làm sao được nhiều nước cốt.

    Ngán ngẩm sau những lần xay bột, nạo dừa, tôi cho má biết “bây giờ con đã biết làm bánh rồi”.
          - Con biết làm bánh gì rồi. Má tôi vặn hỏi.
          - Bánh bông lan, con làm bằng bột mì ngan.
          - Bánh phục linh, con làm bằng bột mì tinh.
    Má tôi mỉm cười, bảo con gái lớn phải học nấu nướng, sau này còn làm dâu nữa.


    Ngoài cối đá, bàn nạo dừa, còn những thứ linh tinh khác, như khuôn bánh, nồi đồng dùng nướng bánh. “Tự tay làm mới có tình!” này của má, là đây! Trước mặt tôi là cái khuôn làm bánh gai, được mang từ Việt Nam sang. Nay má rời khỏi đời này và di vật má để lại. Nhìn lại khuôn bánh, hình ảnh thời thơ ấu trở về. Ngoài nhớ má, tôi nhớ một hình ảnh khác, thằng Phước. Phước là cháu của dì hai ở cạnh nhà. Dì mất mẹ, gọi ngoại tôi bằng má, nên ngoại xem dì là con nuôi. Phước lớn tuổi hơn nhưng cùng học lớp Ba trường Tiểu học Giồng Ké với tôi. Tôi bị má rầy hoài, “con phải gọi Phước bằng anh”, tôi nào chịu nghe “nó học bằng con, sao con phải gọi bằng anh”. Phước là vua bày trò, hai đứa khắn khít lắm, là lúc má tôi làm bánh.

    Khi má làm bánh thuẫn, Phước bảo lấy tay xoa xoa đầu gối, cái bánh sẽ cùi, tròn giống như đầu gối, không nở thành tay và nắm chắc phần thắng là chúng tôi sẽ có phần ăn. Đến lúc làm bánh gai, lấy tay xoe xoe, bánh chẳng có gai và tròn xoe như con trùng đất, sẽ có phần dành cho chúng tôi. Bánh thuẫn không tay, bánh gai không gai, là hy vọng, là đợi chờ của bọn trẻ. Nhưng chưa bao giờ chúng tôi được hưởng phần bánh hư tưởng tượng đó. Có chăng là má thương tình, thấy hai đứa trẻ ngồi chầu chực, nên má cho và bảo nhỏ “tụi ăn thử coi ngon không”.

    Đến năm 1983, ba má được sang Úc định cư, bỏ lại sau lưng “đồ nghề”, có còn chăng là cái khuôn bánh gai này. Di vật má để lại dù tôi chưa một lần dùng đến, nhưng nó đã gợi cho tôi hình bóng má, thấp thoáng khuôn mặt đỏ ao đang cời than, canh lửa nướng bánh.
    Má chào đời vào một mùa xuân, ra khỏi cuộc đời cũng vào một mùa xuân. Phải chăng má muốn gửi gắm xuân lòng đến cho các con!
Má ơi!

Kim Phượng
Ngày Giỗ Thứ 19 Của Má
24.9.2021