Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Vỡ



Lệ rơi từng giọt
Vỡ tan
Ngày xanh xưa ấy
Đi hoang mất rồi
Tóc thề buông xõa
Bồi hồi
Phấn hương phai
Lược đồi mồi chỏng trơ
Bơ vơ…
Chợt tỉnh cơn mơ
Bóng khuya lay lắt
Ngẩn ngơ cuối mùa…
Gió ơi!
Sao gió mãi lùa?


dovaden2010

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Tìm




Hồn như phiến lá phiêu du
Bay vào giếng mắt cai tù rơi êm
Ngỡ chân bước nhẹ bên thềm
Chỉ nghe tiếng gió trong đêm lẫy hờn
Lạnh lùng gió thổi từng cơn
Làm sao thấu nỗi cô đơn xứ người
Tìm trong ánh mắt nụ cười
Còn bao ngày tháng biếng lười dung nhan

Kim Phượng

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Lúc Đi Trắng, Lúc Về Đen( Cổ Học Tinh Hoa)


Một hôm trời nắng Dương Bố đi chơi. Khi ở nhà ra, thì mặc áo trắng, đi được nửa đường, gặp trời mưa, quần áo ướt hết, mới vào ẩn mưa ở nhà bà con. Người ấy thấy Dương Bố ướt cả cho mượn cái áo thâm.
Một lúc trời tạnh, Dương Bố mặc áo thâm về nhà. Con chó trông thấy, vừa cắn vừa xua đuổi. Dương Bố giận toan cầm gậy đánh.
Anh là Dương Chu chạy ra bảo:
"Đừng đánh nó làm gì! Nó đuổi như thế cũng phải. Giả sử con chó trắng nhà ta, lúc đi, thì trắng, lúc về thì đen, phỏng em có không lấy làm lạ mà không ngờ được không?"

Giải Nghĩa:
Liệt Tử: sách của Liệt Ngữ Khấu hay người truyền học thuyết của Liệt Ngữ Khấu soạn ra, có tám quyển, sau nhà Đường, nhà Tống đặt tên là Sung Hư Chân Kinh, hay Sung Hu chí đức chân kinh.

Lời Bàn:
Lúc đi mặc áo trắng, lúc về mặc áo thâm, chính mình không biết mình thay đổi, con chó thấy khác thì xua đuổi. Mình đánh nó chẳng hóa ra lầm lắm ru! Lỗi tại mình thay đổi không tại con chó cắn xằng. Vậy nên ở đời khi mình làm điều gì khác thường, mà người ta không rõ, thì tất nhiên người ta bàn trái bàn phải. Nếu mình không tự xét mình thay đổi hay dở, chỉ biết trách người nghị luận nọ kia, thì chẳng khác nào như Dương Bố đánh chó trong truyện này.

Kim Phượng Sưu Tầm
Trích Theo Cổ Học Tinh Hoa

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Thương - Nhỡ- Yên


Bài Xướng: Thương

Có biết vì sao thu vắng không?
Trăng ơi! Trăng cứ mãi ngóng trông...
Cung thương mất hút vào vô vọng
Bỏ lại điệu sầu quá mênh mông...

dovaden2010
***
Bài Họa: Nhỡ


Định kỳ thu vắng có buồn không
Hãy gắng chờ xin khắc khoải trông
Mùa vàng lên nhỡ trăng khuất bóng
Sầu dâng hiu hắt thu quạnh mông

Kim Phượng

***


Bài Cảm Tác:

Chiều nay mây tím vắng đi đâu...
Một áng mây đen gợi thu sầu.
Nhớ người em gái đôi mắt biếc.
Biền biệt phương trời đã mấy thu?!...

mưa rừng chiều

***
Yên


Thu đến rồi tàn... cả khoảng không...
Cho bao ước hẹn cứ xa trông!
Nhưng Thu luôn gửi niềm hy vọng
Để lá trên cành... vẫn đợi mong!

dovaden2010




Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

Mong Manh





Dấu chân trên cát trắng,
Lớp lớp bụi trần ai.
Sương mong manh ngoài nắng,
Đời như áng mây bay.

Mailoc
***
Mong Manh


Hồn mong manh mây trắng
Trôi vạt đến tuyền đài
Xin nương theo vạt nắng
Êm lắng cõi Thiên Thai

Kim Oanh
***
Mong Manh


Ái tình là thế tợ phù vân
Tan tụ mong chi nhẩm tính lần
Phú quý cơ hàn như bọt nước
Mong manh không có lụy cõi trần

Kim Phượng

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Hỏi Elm*





Bonsai: Lê Kim Thành
Thơ Cảm Tác Từ Ảnh

Hỏi Elm*(Em)

Hỏi Elm*,em có thuận tình
Anh về nổi trận trống đình báo tin
Trống rền ,tre trúc rung-rinh
Bà con lối xóm nói mình xứng đôi!

Lê Kim Thành
*Cây Elm này giống của Mỹ và Nhật
***
Elm Thưa!


Hỏi Elm em chửa đồng tình
Mà anh chiên trồng linh đình loan tin
Nhưng lòng ước võng đến rinh
Quay quần hai họ ta mình sánh đôi!

Kim Oanh
***


Một thân đứng giữa cõi đời
Cội già lá vẫn như thời xuân xanh
Bao năm tỉa ngọn uốn cành
Vẽ Elm thành một bức tranh tuyệt vời

Khánh Hà
***
Duyên Elm


Niềm đau chẳng nói nên lời
Chim lồng cây chậu một đời dỡ dang
Đành thôi ý thiếp tình chàng
Đành thôi phận bạc lỡ làng duyên Elm

Kim Phượng
***
Duyên Phận Không Thành


Không trổ hoa lấy gì khoe sắc
Dẫu xuân thời nhặt gió lá lay
Uốn mình! Elm chăm chút men say
Mới hay lạt lẽo...suốt đêm dài....!!!

Lê Kim Hiệp