Thứ Tư, 30 tháng 10, 2019

Thương Người Như Thể Thương Thân

(Melbourne City 1991)

Rồi một ngày, ba đưa về nhà con bé, trạc tuổi cậu em út của tôi và rằng “Đây là con gái út của ba, không đứa nào được ăn hiếp nghe.” Câu giáo đầu có ý nhắc khéo, nhưng có trời mới tin được, cô bé tên Lòng kia là con gái út của ba. 

Lòng có làn da bánh mật, tóc bum bê ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt nhỏ, có duyên ở nụ cười, để lộ hàm răng trắng ngần. Con bé với bọc đồ nhỏ trong tay, đứng nép sát vào ba, vẻ ngơ ngác, đôi chút rụt rè, nhìn chúng tôi. Ba cho biết Lòng đến giúp má, phụ việc trong nhà. Trong bỡ ngỡ lẫn xót xa, tôi thầm nghĩ, tuổi đời còn quá nhỏ nhưng bé phải rời gia đình đi giúp việc cho nhà người. 

Ba, lúc ấy là chủ một nhà máy xay lúa, sống xa gia đình ở cùng với gia đình Cậu Tư tôi, đôi ba ngày hay cả tuần lễ mới về thăm nhà. Có việc cần, má bảo tôi xuống nhà máy gọi ba về. Với khoảng thời gian đợi chờ ba không lâu, nhưng là một khúc phim dài, đầy ý nghĩa, mãi đeo đẳng theo tôi.

Dù là chủ nhà máy, nhưng nếu không tận mắt nhìn thấy nơi ăn, chốn ở và việc ba làm, khó tưởng nổi ba là chủ nhân ông, chỉ biết ngồi yên trước bàn để thu tiền công xay lúa từ khách hàng như những ông chủ khác. Tiếng ồn ào của máy xay lúa lẫn động tác của đôi tay không ngừng nghỉ, ba phụ người này nâng cái thúng gạo lên, giúp người kia mở bao bố để đổ cám vào. Mái tóc ba trắng phơ bởi bám đầy bụi cám. Trên con đường trở về Vĩnh Long, đầy “ổ gà”, tôi ngồi ôm chặt lấy ba, trên chiếc xe gắn máy(Sachs). Lưng ba còn vương vương mùi bụi cám. Trái tim tôi như có lời vọng ra...”sao thấy thương ba quá đổi”.

Qua lời của ba, con của ba được cho ăn học, đứa con nào muốn học đến đâu, ba lo cho tới đó. Nhưng, có những đứa trẻ khác không được như vậy. Công việc ba làm, dù cực nhọc, nhưng có những người khác đã cực nhọc và kém may mắn hơn ba rất nhiều. Ba kể rằng, mỗi lần một bà mang lúa đến xay, luôn có một con bé lẽo đẽo bên cạnh phụ giúp. Thấy sự vất vả của bà và tương lai mờ mịt của Lòng, ba thương cảm cảnh đời của con bé. Con bé được sinh ra trong một gia đình nghèo, lam lũ với miếng cơm manh áo. Và xót xa hơn mà ba nhận ra, là qua đôi mắt trong sáng đó, con bé không may lại mù...mù chữ.

Sau những lần đắn đo, ba ngỏ ý và bà đã bằng lòng cho con bé về với gia đình chúng tôi, giúp má làm việc lặt vặt trong nhà. Ở tuổi này, bé làm gì có thể quán xuyến nổi một bữa ăn, Lòng chỉ phụ hợ, má sai đâu làm đó, bảo gì nghe nấy. Lòng suốt ngày lẽo đẽo bên má, được má may quần áo mới cho mặc, học cách sử dụng bếp núc, giặt giũ, học cách ăn, cách nói và cả học chữ. Phần giặt giũ, con bé chỉ lo cho ba má tôi, còn áo quần của chúng tôi thì mỗi đứa phải tự liệu. Đến giờ cơm, Lòng được ngồi cùng bàn, ăn chung mâm. Khi má nghỉ trưa, Lòng cũng được ngủ trưa. Tối đến má xem tivi, Lòng cũng được xem cải lương, thưởng thức nhạc. Lúc các em tôi ngồi vào bàn học, Lòng được má tôi dạy tập viết ngoài ra dạy thêm tiếng Pháp nữa.

Khi cô bé lớn thêm một chút, Lòng được tập chạy xe đạp. Con bé ham học và thích thú lắm. Ngồi chưa tới yên xe, một chân thọt bên này, một chân với bên kia, thế mà con bé cũng chạy được. Suốt ngày, bé luôn mong mỏi má tôi sai bảo đi mua đồ lặt vặt. Con bé còn đạp xe đến trường, bé chờ, bé đợi, đến giờ tan học của hai em gái tôi, để chở một trong hai cô chủ nhỏ về nhà.

Thời gian lặng lẽ trôi, cô bé từ giả để về quê lập gia đình. Ngày Lòng rời nhà, má tôi đã cho bé một ít tư trang. Lòng không còn sống chung dưới mái gia đình của tôi nữa. Thật đáng tiếc cho gia đình tôi và cả Lòng!

Hôm nay ngày giỗ thứ 22 của ba. Nhớ ba, hình bóng con bé Lòng lại thấp thoáng, từ ngày đầu đến lúc rời xa chúng tôi. Cái tình của con bé cho đi là kỷ niệm đẹp, khó quên. Đó là lần, sau giấc ngủ trưa, con bé chìa ra hai củ khoai lang luộc và thỏ thẻ với má tôi, “con cất riêng hai củ khoai, để dành cho ông mười bà mười”. Tình ba má tôi cho đi, tình con bé đáp lại, đơn giản qua hai củ khoai lang luộc, nhưng đậm tình người. Một bài học gián tiếp, không lời, nhưng rất thực tế. Ba đã dạy chúng tôi biết thế nào là tình thương giữa người và người. 

Ba không còn, nhưng tôi vẫn nhớ ba mà thương, thương ba mà nhớ, nhớ những gì ba đã trải qua lúc thiếu thời, nhớ những gì ba đã nói khi ba sắp sửa lìa khỏi cuộc đời… Ba đã dạy chúng tôi biết thế nào là tình thương giữa người và người qua Lòng, một nhân vật có thật. Đó là hành trang ba đã trao truyền lại cho các con, sự rắn rỏi chống chọi với đời và từ tâm của một con người.

Kim Phượng
30.10.2019

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2019

Ngày Đầu Thu




Bài Xướng:

Ngày Đầu Thu

Chẳng còn lấp ló ở đầu hiên
Thu bước vào đây dáng dịu hiền
Bóng nắng mong manh như lụa trải
Heo may nhè nhẹ tựa triều lên
Lá vàng phe phẩy rung cành mỏng
Mây trắng lang thang lướt cánh mềm
Ra thế! Thu về trên vạn nẽo
Khiến lòng viễn khách thấy buồn thêm


songquang
( First day of Autumn/ 09232019)
***
Các Bài Họa:

Thu Tới


Chênh chếch dương tà đã gác hiên
Bên sông lặng lẽ mái tranh hiền.
Xóm thưa mờ ảo làn sương phủ
Hồ lạnh mơ màng khói sóng lên.
Lướt thướt mây chiều đàn nhạn trắng
Phất phơ tơ liễu nắng tơ mềm.
Trơ cành thu tới vàng bay lá
Chiêm chiếp trên cành não nuột thêm.

Mailoc
9-22-19
( Thu phân 2019)
***
 Vào Thu

Lãng đãng mùa thu đến trước hiên
Heo may lướt nhẹ gót êm hiền
Lá rơi lả tả cành run rẩy
Chiều xuống mơ hồ sương tỏa lên
Mây xám trải tung làn lụa mỏng
Cúc vàng mở hé cánh tơ mềm
Đất trời như nhuốm buồn man mác
Nỗi nhớ người xưa da diết thêm.


Phương Hà
***
Nàng Thu


Duyên dáng nàng thu dạo trước hiên
Hương đêm rung động nét ngoan hiền
Dịu dàng dáng ngọc sương mờ phủ
Lộng lẫy xiêm y nắng mới lên
Ai kẻ đa tình say sắc thắm
Ta người bi lụy ướt mi mềm
Giao mùa khoảnh khắc vàng rơi rụng
Tan giấc mơ rồi có luyến thêm


Kim Phượng


Thứ Hai, 28 tháng 10, 2019

So Nice - Diana Krall

Someone to hold me tight
That would be very nice
Someone to love me right
That would be very nice



Thực Hiện: Eagle Rock

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2019

Tiếng Khóc Cô Đơn - Em Hãy Dỗi Hờn


Bài Xướng:

Tiếng Khóc Cô Đơn

Xin một lần thôi được dỗi hờn
Một lần được khóc kiếp cô đơn
Quên cơn mộng ảo khi chiều xuống
Lần cuối thân côi biết tủi hờn

Chỉ có quanh đây vạt nắng vàng
Chim chiều gọi nước giữa mênh mang
Một đời bỗng vắng thôi vương vấn
Tầm với buông xuôi chữ đá vàng

Chưa trọn tiếng yêu tiếng bắt đầu
Chim ngàn gió núi ở nơi đâu
Vẫn hoài mong đợi phương xa ấy
Bỡ ngỡ bâng khuâng của mộng đầu

Tìm phút êm đềm thỏa ước mơ
Đừng lay tôi nhé giấc mong chờ
Cuộc tình không lối xin từ giả
Cái thuở xa rồi tuổi mộng mơ 


Kim Phượng
***
Bài Họa:

Em Hãy Dỗi Hờn


Cứ mỗi lần em tỏ ý hờn
Mỗi lần như thế đáng yêu hơn
Rồi anh thỏ thẻ theo năn nỉ
Cho đến khi nao hết giận hờn

Chỉ thấy quanh em có lá vàng
Khi chiều nắng nhạt gió mơn man
Chúng bay tơi tả mùa Thu đến
Thương kiếp phù sinh lá cũng vàng

Tình yêu trổ nụ lại từ đầu
“Tiếng khóc cô đơn “ chỉ khổ đau
Anh sẽ đưa em vào lối mộng
Đi tìm kỷ niệm thuở ban đầu

Em nhé! Về đây tìm lại mơ
Của ngày xưa đó,hãy vui chờ
Đường tình chung lối khi còn gặp
Em cứ dỗi hờn....anh vẫn mơ


songquang
10/2019

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2019

Thơ Tranh : Tiễn Bạn


Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh



Tiễn Bạn


Tưởng niệm Ngày Cửu Cửu Cao Linh Tử

Đồng Tháp buồn ơi vắng bóng người
Đầm sen ủ dột sắc thôi tươi
Cánh cò thơ thẩn trong chiều nhạt
Như đợi chờ trông bóng một người

Đồng Tháp trầm hương khói tỏa mờ
Long Hồ khuyết hẳn một dòng thơ
Thiện nhân ơi hỡi Cao Linh Tử
Hòa quyện tâm hương khói tỏa mờ

Đồng Tháp từ nay vắng bạn hiền
Trở về cát buị sớm quy thiên
Vĩnh hằng một cõi tìm an lạc
Thân hữu Vườn Thơ tiễn bạn hiền


Kim Phượng