Thứ Năm, 7 tháng 4, 2022

Sao Chẳng Về Đây ( Nguyễn Bính) - Why Do You Not Come Back Here (Hương Cau Cao Tân)


                 (Ảnh: Kim Phượng)

Sao Chẳng Về Đây

Lối đỏ như son tới xóm Dừa
Ngang cầu đã điểm hạt lưa-thưa,
(Xuân sang xao-xuyến lòng tôi quá)
Tôi đã xây tròn sự-nghiệp chưa?

Ở mãi kinh-kỳ với bút nghiên
Đêm đêm quán trọ thức thi đèn.
Làm thơ đem bán cho thiên-hạ,
Thiên-hạ đem thơ đọ với tiền.

Chẳng đợi mùa xuân vẫn cứ sang,
Phồn-hoa thôi hết mộng huy-hoàng.
Sớm nay sực tỉnh sầu đô-thị,
Tôi đã về đây rất vội-vàng

Ở đây vô-số những trời xanh,
Và một con sông chảy rất lành
Và những tâm-hồn nghe rất đẹp
Từng chung sống dưới mái nhà tranh.

Sao chẳng về đây múc nước sông,
Tưới cho những luống có hoa hồng,
Xuân sang hoa nụ rồi hoa nở,
Phô nhuỵ vàng hây với cánh nhung?

Sao chẳng về đây bắt bướm vàng,
Nhốt vào tay áo đợi thu sang,
Thả ra cho bướm xem hoa nở,
Cánh bướm vờn hoa loạn phấn hương.

Sao chẳng về đây có bạn hiền,
Có hương, có sắc, có thiên-nhiên,
Sống vào giản-dị, ra tươi-sáng.
Tìm thấy cho lòng một cảnh tiên?

Sao chẳng về đây lục tứ thơ,
Hỡi ơi, hồn biển rộng không bờ,
Chùm hoa sự-nghiệp thơm muôn thuở.
Thiên-hạ bao nhiêu kẻ đợi-chờ?

Sao chẳng về đây, nỡ lạc-loài
Giữa nơi thành-thị gió mưa phai,
Chết dần từng cả rồi mai mốt
Chết cả mùa xuân chết cả đời?

Xuân đã sang rồi em có hay,
Tình xuân chan-chứa, ý xuân đầy.
Kinh-kỳ bụi quá xuân không đến,
Sao chẳng về đây, chẳng ở đây?

Xóm Dừa cuối 1944

Nguyễn Bính
***
Why Do You Not Come Back Here


by Nguyen Binh

The red road leading to the Village of Coconut over there
Crossing a bridge while it is drizzling somewhere
(My heart flutters because of the coming of spring freshness)
Have I achieved any of life’s normal success?

I have been staying in the city, busy with writings and compositions
Staying up late at night, the lamps and I are in competition.
I compose poems and sell them to people for a few bucks,
They compare poems with money and say they are not worth that much.

Without being expected, Spring is still coming over
Ending cosmopolitan life, fancy dreams are now over.
Awaken this morning from the city blue slumber
I have come back here in the fastest hour.

Here the sky is as blue as the ocean
And a river the current of which is without turbulence
With many wholesome hearts, the beauty of life
Who have lived together under the same thatched hut for a while.

Why don’t you come back here to carry some river water
To sprinkle it onto rows of beautiful rose flowers,
So when spring comes the buds in bloom will look so gorgeous
Displaying yellow and velvet petals which are so precious?

Why don’t you come back here to catch yellow butterflies,
Hiding them in the sleeves, waiting for autumn to come in time,
Then release them so they can play with flowers in the open,
Their wings will then touch the petals and disturb the pollen.

Why don’t you come back here with friends of decency
With scents, with colours, with nature in its natural beauty,
With the marvels of simple in coming, shining in going.
Finding oneself in this world a piece of heavenly living?

Why don’t you come back here to find the poem inspiration
Alas, unlimited and shoreless is the soul of the vast ocean,
The flower bundle of career is forever sweet-smelling
With how many people in life are spending time in waiting?

Why don’t you come back here to break away from being lost in life
Drenched in the rain in the middle of the city so wide,
Where you lose certain part of your life, because it gradually dies
Next in dying are your spring time and even your whole life

Are you aware that spring is coming
Abundant and full in its beautiful meaning,
The cities are so dusty that spring wants to stay away,
Why don’t you come back here and stay here always?

Village of Coconut at end of 1944

Translated from Vietnamese into English by Hương Cau Cao Tân
on 23 July, 2019 in British Columbia, Canada


Thứ Tư, 6 tháng 4, 2022

Ngọc Thụ Hậu Đình Hoa - 玉樹後庭花 - Trần Hậu Chủ - 陳後主


    Trần Hậu Chủ 陳後主 tên thật là Trần Thúc Bảo 陳叔寶 (553–604, trị vì 582–589), , thụy hiệu Trường Thành Dương công (長城煬公), tên tự Nguyên Tú (元秀), tiểu tự Hoàng Nô (黃奴), là vị hoàng đế cuối cùng của triều đại Trần thời Nam-Bắc triều trong lịch sử Trung Quốc. Tại thời điểm ông đăng cơ, Trần đã phải chịu áp lực quân sự từ triều Tùy bấy giờ là Tùy Văn Đế. Theo các sử gia truyền thống, Trần Thúc Bảo là một quân chủ bất tài, ham mê văn chương và tửu sắc hơn là việc chính sự. Năm 589, quân Tùy do Tấn Vương Dương Quảng cầm đầu, tấn công chiếm kinh thành Kiến Khang và bắt giữ Trần Thúc Bảo, kết thúc triều Trần và thời kỳ Nam-Bắc triều phân liệt, thống nhất Trung Hoa. Sau đó, Trần Thúc Bảo bị đưa đến kinh thành Trường An của Tùy, được đối đãi tử tế cho đến khi qua đời vào năm 604.(Qua cách cư xử của Tùy Văn Đế với Trần Hậu chủ, chúng ta thấy cách nay gần 1500, kẻ chiến thắng đối với người bại trận rất tình người. Trong chiến tranh ai vì chúa nấy, sau chiến tranh chẳng phân biệt ta và địch....!!!)

    Bài thơ Ngọc Thụ Hậu Đình Hoa do Trần Hậu Chủ sáng tác và soạn thành khúc nhạc cho các ca vũ nữ trong cung múa hát. Người đời sau gọi đây là khúc nhạc mất nước.

玉樹後庭花                    Ngọc Thụ Hậu Đình Hoa
        陳後主                   Trần Hậu Chủ

麗宇芳林對高閣          Lệ vũ phương lâm đối cao các
新裝豔質本傾城          Tân trang điểm chất bản khuynh thành
映戶凝嬌乍不進          Ánh hộ ngưng kiều sạ bất tiến
出帷含態笑相迎          Xuất duy hàm thái tiếu tương nghinh
妖姬臉似花含露         Yêu cơ kiểm tự hoa hàm lộ
玉樹流光照後庭。     Ngọc thụ lưu quang chiếu hậu đình.

宇 Vũ: mái hiên
戶 Hộ: cửa chỉ có một cánh
帷 Duy: tấm màn

Dịch Nghĩa:

Cây Ngọc Ở Vườn Hoa Sau Cung Cấm

Phía trước lầu cao, dưới mái hiên đẹp đẽ là một rừng hương thơm
Nhan sắc vốn nghiêng thành vừa mới tô điểm
Ánh sáng nơi cửa như ngưng đọng khi người đẹp chợt dừng lại
Qua tấm rèm nàng mỉm cười chào nhau.
Người cung nữ trẻ đẹp mặt tươi như đóa hoa ngậm sương,
Nàng như cây ngọc chiếu sáng cả phía sau cấm cung

Dịch Thơ:

Ngọc Thụ Hậu Đình Hoa

Rừng thơm mái đẹp lầu thanh
Điểm tô nhan sắc khuynh thành càng xinh
Dáng kiều trước cửa lung linh
Vén rèm nở nụ cười tình chào thay
Mặt hoa lóng lánh sương mai
Như cây ngọc sáng đêm dài cấm cung


Quên Đi
***
Ngọc Thụ Hậu Đình Hoa


Lầu cao hiên trước cả rừng hương
Nhan sắc điểm tô đẹp lạ thường
Áng sáng đọng ngưng khi dừng gót
Rèm bên mỉm chào nét ung dung
Mặt hoa dường thể ngậm sương ấy
Khác nào cây ngọc sau cấm cung


Kim Phượng


Thứ Hai, 4 tháng 4, 2022

Sang Thu - Thu Xưa



Sang Thu

Gió se se lạnh hẳn thu về
Mây hạ bàng hoàng ngắm mải mê
Phiến lá trở mình tô sắc thắm
Vàng lên lối mộng thuở vai kề

Ơi người hỏi nhỏ một câu này
Thu đã về đây đã ở đây
Biền biệt phương nao rằng có biết
Hỏi rồi má đỏ thẹn hây hây

Trăm nghìn đêm xuống lại chiêm bao
Văng vẳng hình như tiếng ngọt ngào
Trót gửi hồn mình vào với mộng
Say rồi thu hỡi biết làm sao

Kim Phượng
***
Cảm Tác:

Thu Xưa


Cứ mỗi mùa Thu lại trở về
Nhắc nhiều kỷ niệm thuở đam mê
Lá khô còn ép trong lưu bút
Ảnh chửa mờ phai dáng đứng kề

Có biết người xa ở chốn này?
Tha phương lủi thủi sống nơi đây
Trùng dương ngăn cách sầu ly biệt
Vẫn nhớ người thương má đỏ hây

Đêm lại từng đêm lạ biết bao !
Như tiếng ai ru rất ngọt ngào
Như bóng Liêu-trai vờn trong mộng
Thôi đành đơn độc mãi hay sao!

Chinh Nguyên -HNT
 Apr.1.22 
(Thay lời một bạn trẻ trên Mạng...)


Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2022

Cát Nắng



Cát nắng mù tung rát thân người
Trần gian cháy bỏng cả đôi ngươi
Tay xuôi gượng dốc trời im gió
Chân độ hài du huyệt cuộc đời

Cát nắng mù bay, cát nắng bay
Hạt xưa nghìn hạt bóng ai say
Nhắm mắt để nghe từng phản chiếu
Rọi suốt tâm tư những hình hài

Cát nắng trùng vây, nắng trùng vây
Những thành quách cỗ, khổn bao vây
Quân khôn bức phá đành cô thúc
Tiển thương, nhân ảnh thấu hồn đầy

Cát nắng còn bay, nắng còn bay
Pháp trường trắng toát, xác ai đây
Tình không nóc độ, nào đâu mái
Hồn ôm bụi nắng chẳng thoát thai

Cát nắng mù tung rát cuộc đời
Đường trần bỏng cháy trút tàn hơi
Ảnh dung giăng mắc lần hấp hối
Phản chiếu bâng khuâng vết ngậm ngùi

Hoài Tử


Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2022

Gương Lẫm Liệt



Kẻ tựa thời gian đợi tháng Tư
Noi gương lẫm liệt bậc tâm từ
Bình sinh chí cả treo đầu súng
Thân sánh hồng mao nhẹ tợ như

Tổ quốc tri ân tròn tiết trung
Ngàn năm lưu tiếng đấng anh hùng
Làm trai đáng mặt thời chinh chiến
Vì nước quên mình lý tưởng chung

Kim Phượng