Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2018

Những Ngày Thơ Mộng - Hoàng Thi Thơ - Thanh Thúy

Tìm đâu những ngày chưa biết yêu?
Chỉ thấy, thấy lòng nhớ thương nhiều
Rồi đêm ta nằm mơ,
Hồn say ta làm thơ
Ngồi ngâm trách lòng ai hững hờ....



Sáng Tác: Hoàng Thi Thơ
Ca Sĩ: Thanh Thúy
Thực Hiện: Tuấn Phạm


Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

Một Câu Chuyện Cảm Động



Để câu chuyện thêm rõ ràng, tưởng cũng cần nói thêm là mấy lúc sau này, trong mục đích cạnh tranh giảm tiền vé tối đa, các hãng hàng không không còn serve thức ăn trên tàu bay cho hành khách economy class (trừ business class hay first class và những chuyến oversea long hours) mà thay vào đó chỉ bán sandwich, snack dưới hình thức BOB (buy on board)những đồ ăn trưa.

Tôi đặt hành lý vào hộc ở trên đầu ngồi rồi ngồi xuống ghế. Đây là chuyến bay dài làm tôi ước gì mình có một quyển sách hay để đọc trên phi trình. Có lẽ tôi cũng cần chợp mắt một chút.
Vừa lúc trước khi máy bay cất cánh, một nhóm 10 người lính trẻ men theo lối đi và ngồi hết vào chỗ trống rải rác còn lại. Chẳng có gì để làm, tôi bắt đầu gợi chuyện người lính ngồi gần nhất.
- Các cậu đi tới đâu vậy?
- Petawawa. Chúng tôi sẽ ở đó hai tuần để thụ huấn một chương trình huấn luyện đặc biệt rồi sau đó sẽ bổ sung tới A Phú Hãn.
Sau khi máy bay cất cánh độ một tiếng thì tiếng loa thông báo là trên máy bay có bán thức ăn nhẹ đựng trong bao giá $5.
Cũng còn lâu lắm chuyến bay mới tới phía Đông nên tôi quyết định mua một bao đồ ăn để vừa ăn vừa giết thì giờ. Khi tôi móc bóp lấy tiền thì chợt nghe một người lính hỏi bạn mình là có muốn mua thức ăn không.
-Không! Có vẻ như mắc quá đó. Bao lunch gì mà tới $5. Thôi tao ráng đợi tới căn cứ hẳn hay.
Và anh lính trẻ gật gù đồng ý với bạn.
Tôi đảo mắt nhìn chung quanh thì thấy mấy người lính khác cũng không có ý định mua gì cả mặc dù lúc đó cũng đã tới giờ ăn trưa rồi. Một ý nghĩ chợt đến trong đầu, tôi gọi người nữ tiếp viên tới đưa cho bà ta $50 và nói:
- Xin bà vui lòng lấy thức ăn cho những người lính này.
Người tiếp viên ngạc nhiên nắm chặt lấy tay tôi, qua đôi mắt long lanh ngấn lệ vì xúc động, bà ngõ lời cám ơn tôi và nghẹn ngào:
- Con trai tôi cũng là một quân nhân đang chiến đấu tại Iraq. Nghĩa cử này của ông như đang dành cho nó vậy. 
Rồi bà xăng xái đi lấy 10 bịch đồ ăn trao cho tất cả các người lính trên tàu. Sau đó bà dừng lại chỗ tôi hỏi:
- Thưa ông dùng gì ạ? Bò, gà rất hảo hạng.
- Xin cho tôi gà.
Tôi trả lời bà ta trong một thoáng ngạc nhiên vì theo tôi biết hạng economy bây giờ chỉ có BOB thôi mà.
Người nữ tiếp viên đi về phía trước của máy bay độ một phút sau đó trở lại với nguyên khay thức ăn nóng hổi dành cho hành khách vé hạng nhất, bà trịnh trọng nói với tôi:
- Đây là tấm lòng tri ân nho nhỏ của những người trên chuyến bay này đối với ông.
Sau khi ăn xong với tâm trạng sảng khoái nhẹ nhàng, tôi bước tới phòng vệ sinh ở phía sau cùng. Trên đường đi, một người đàn ông thình lình đứng lên chận tôi lại nói:
- Tôi rất cảm phục việc ông làm, xin ông cho tôi được chia phần mà vui lòng nhận cho.
Nói xong, ông ta dúi vào tay tôi 25 mỹ kim.
Sau đó không lâu, viên phi công trưởng rời buồng lái vừa đi vừa nhìn số ghế ghi trên hộc hành lý, linh cảm khiến tôi thầm mong ông ta đừng kiếm tôi nhưng … ô kìa! Ông ta dừng lại ngay hàng ghế của tôi rồi cười thật tươi và chìa tay ra nói:
- Tôi muốn được bắt tay ông.
Cực chẳng đã, tôi mở dây an toàn đứng dậy bắt tay viên phi công trưởng.
Với giọng hân hoan, ông ta nói lớn như để mọi người cùng nghe:
- Tôi cũng đã từng là một quân nhân và cũng là phi công chiến đấu. Có một lần có người cũng mua cho tôi thức ăn. Điều đó thực sự thể hiện cả một tấm lòng tốt đẹp mà tôi không bao giờ quên.
Cả một tràng pháo tay tán thưởng vang dội làm tôi đỏ bừng mặt vì mắc cở.
Chỉ với một hành động nhỏ nhặt tầm thường của tôi mà đánh động lương tâm con người đến thế sao?
Vì chuyến bay quá dài nên có một lúc, tôi phải đi bộ về phía trước để dãn gân cốt thì bỗng nhiên có một nam hành khách ngồi trên tôi độ sáu dãy đưa tay ra bắt và để lại trong tay tôi cũng 25 mỹ kim.
Bầu không khí trên chuyến bay thật nhẹ nhàng và chan hòa tình người cho tới khi máy bay hạ cánh. Tôi lấy hành lý và bắt đầu bước ra khi vừa tới cửa máy bay thì một người đàn ông chận tôi lại và nhét nhanh vào túi áo tôi một thứ gì đó xong ông ta vội vả bước đi mà không nói một lời. Lại thêm $25 nữa.
Nếu tính ra, tôi chỉ chi có $50 mà bây giờ thu lại tới $75. Kiếm được $25 dễ dàng đến thế sao! À! Quên! Còn bữa ăn thiệt ngon miệng nữa chứ.
Đúng là khi ta làm phải thì không bao giờ lỗ lã cả.
Tôi vui vẻ bước nhanh vào cửa phi trường thì thấy mấy người lính trẻ kiểm điểm nhân số để chuẩn bị về căn cứ. Tôi tiến tới trao cho họ 75 mỹ kim và nói
- Từ phi trường về tới trại phải khá xa. Mà bây giờ cũng đã tới giờ để dằn bụng một cái sandwich chứ. Trời Phật sẽ ban ơn cho các cậu.
Mười người lính trẻ trong ngày hôm đó chắc đã rời chuyến bay trong tâm trạng yêu thương và kính mến những hành khách đồng hành. Tôi hăng hái bước tới xe với lời thì thầm nguyện cầu cho tất cả sẽ được trở về trong an bình.
Những chàng trai nầy đã hy sinh tất cả cho quê hương mà tôi chỉ biếu họ có một vài phần ăn. Thật là quá ít ỏi nếu không muốn nói là chỉ trong muôn một.
Nghĩ xa hơn nữa, người cựu chiến binh đã từng đánh đổi cả cuộc đời khi viết lên chi phiếu trắng đề tên người nhận là “Hiệp Chủng Quốc” mà số tiền có thể lên đến chính sinh mạng của họ.
Đó là một vinh dự tối cao lẽ ra cả đất nước phải dành cho họ nhưng than ôi! Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ.

Xin các Đức Hộ Quốc Nhân Vương Bồ Tát và Kim Cang Đại Lực Sĩ Bồ Tát gia trì sức mạnh và lòng can đảm cho bạn chuyển tiếp câu chuyện này tới bạn bè quen biết.
Riêng tôi thì đã làm xong.

Nguyên Trần, Toronto 
Phương Lan Sưu Tầm


Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

Đôi Mắt Ấy


Trong đôi mắt nỗi buồn hoang dại
Thăm thẳm sâu kia giấc mộng huyền
Tuồng thục nữ đông phương yểu điệu
Giọt u tình diễm lệ thêm duyên

Kim Phượng 


Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

Thành Phố Bốn Mùa Trong Ngày


Bài Xướng:

Thành Phố Bốn Mùa Trong Ngày

Đủ bốn mùa trong mỗi một ngày
SAPA - thành phố giữa ngàn mây
Sáng trời mát dịu như xuân đến
Trưa tiết ấm nồng tựa hạ thay
Thu lãng đãng sương : chiều xuống nhẹ
Đông mù mịt giá : tối dâng đầy
Thiên nhiên diễm ảo luôn thay sắc
Có ở nơi đâu giống chốn này ?

Phương Hà
( 28/08/2018 )
***
Các Bài Họa:

Bốn Xứ Trong Ngày


Đủ bốn quốc gia trong mỗi ngày,
Houston thành phố trắng là mây.
Sáng ăn "Tỉm Xấm", ồ ngon thật !
Trưa xực "Bơ-Gơ", cũng đã thay !
Chiều ghé "Su-Si" nguyên cả dĩa,
Tối về "Phở Tái" một tô đầy.
Tàu Tây Nhựt Việt tùy thay đổi,
Chỉ có nơi đây mới thế nầy !

Đỗ Chiêu Đức

***
Chỉ Có Ở Cali


Mới tới Cali học mỗi ngày
Tiếng Anh đọc khó ngỡ mù mây
Taco lạ miệng mau no thật
Mì Ý quen mồm lẹ khoái thay
Steak Tây Âu còn dĩa nữa
Phở gà Nước Việt hết tô đầy
Ăn chơi tứ xứ tùy gia vị
Đất hứa trong mơ cũng thế nầy...

Mai Xuân Thanh
Ngày 28/08/2018
***
Tình Tôi Đủ Vị

Tình tôi đủ vị ở trong ngày
Cảm xúc dâng tràn tựa gió mây
Sáng cốc trà sen thơm ngát thế
Trưa tô cơm cá đậm đà thay
Lâng lâng giấc ngủ :chiều êm ả
Lãng đãng men đời : tối ngất ngây
Xướng họa vần thơ cùng bạn hữu
Cầu mong ước vọng mãi vun đầy

songquang
8/28/2018
***
Tri Ân Nước Úc!

Melbourne ấm lạnh đến trong ngày
Xanh trắng lưng trời pha sắc mây
Sáng nắng vấn vương kìa tuyệt thật
Chiều mưa thơ thẩn đấy xinh thay
Tự do yên ổn dân sung túc
Hạnh phúc ấm êm phước đủ đầy
Cảm tạ lòng nhân luôn rộng mở
Tri ân đất nước Úc Châu này!

Kim Oanh
***
Cali Cuối Hạ


Nắng hạ vừa đi được mấy ngày
CALI đã thấy dệt màu mây.
Tiếng ve êm ả âm còn lắng,
Cành lá xanh rì sắc đã thay.
Bàng bạc vườn khuya trăng chảy khắp,
Hắt hiu lối nhỏ cỏ vương đầy.
Tình quê đất khách bao thu nhỉ?
Chia sẻ cùng ai nỗi nhớ nầy!

Mailoc
( Vãn Hạ 2018 )
***
Phương Hà Khách Lạ
(Nương vận họa)

Sáng trưa chiều tối kể nguyên ngày
Tên đình Sapa luôn có mây
Xuân sáng vừa lên trông đẹp lạ
Hạ trưa dần đến cảm vui thay
Thu chiều bảng lảng sương gieo nhẹ
Đông tối lan man tuyết phủ đầy
Đất nước quê mình ôi quá tuyệt!
Phương Hà khách lạ giữa nơi này?

Thái Huy
***
Chờ Suốt Năm Dài


Buồn sao đến cả suốt đêm ngày
Có phải thu về xám sắc mây
Cánh phượng cuối mùa như rũ rượi
Giọt ngâu tháng bảy não nề thay
Chia ly mới thấm buồn xa cách
Tương ngộ khôn vơi nỗi nhớ đầy
Ô thước nhịp cầu hai kẻ đợi
Nhân gian nhớ mãi cuộc tình này.

Quên Đi
***
Quê Hương Thu Nhỏ Sapa


Sapa khí hậu đổi trong ngày
Trăn trở bốn mùa nấp bóng mây
Thung lũng Mường Hoa chừng hấp dẫn
Mặt hàng Thổ cẩm chuộng ưa thay
Len quanh đồi núi đời quên lãng
Lặng ngắm trăng sao mộng dệt đầy
Du khách hữu tình mong trở lại
Quê hương thu nhỏ chọn nơi này

Kim Phượng
***
Chapa Nỗi Nhớ

(Thủa Tác giả được sinh ra, Sapa gọi Chapa)

Nghe kể Sapa nhớ suốt ngày
Nơi sinh mình đó: khói cùng mây
Bao nhiêu thu trước Vân Kiều nổi
Mấy chục xuân sau Cốc Lếu thay
Lên đỉnh Hoàng Liên hơi núi ủ
Xuống rừng Cát Cát bụi mưa đầy
Giếng Chân Tiên chắc khô buồn tủi
Cánh kép đào hoa nở chốn này ...

Cao Mỵ Nhân
Hawthorne 28 - 8 - 2018
***
Phù Kiều: cầu Mây qua biên giới
Cốc Lếu: trước khi vô Sa Pa
Hoàng Liên Sơn: núi Fangcipan cao nhất Đông Dương 3142 m
Cát Cát : nơi hay mở hội thời Pháp
Giếng Chân Tiên: giếng tự nhiên, mặt giềng có đường kính 1 m
Hoa đào cánh kép chỉ có ở rừng Chapa xưa, bao quanh thành phố và ngay trong thành phố cũng mọc.
Nay biến thành rừng hoa ban mầu trắng.
***
Bốn Tiết Trong Ngày

Miền quê bốn buổi tựu chung ngày
Tản quyện khung trời dợn bóng mây
Sáng rạng vầng hồng tia ấm lại
Trưa điều lửa rực nắng nồng thay
Chiều nghiêng sợi ráng vàng qua vội
Tối hiện chòm sao loáng mọc đầy
Thảm trạng cơ hàn luôn ám ảnh
Buồn thân phận hẻo một nơi này

Mai Thắng

180902
***
Tình Thu Ơi! Chào Mi

Họa 4 vận

Tình Thu ơi! hãy đến nơi đây !
Hạnh phúc trào dâng cứ mỗi ngày
Để thấy cuộc đời thêm thú vị
Và nghe nhịp sống ngút trời mây
Âm thanh nốt nhạc ru hồn mộng
Tiếng hát lời ca réo rắt thay
Rộn rã tim lòng như lắng đọng
Là Thu vừa đến đã tràn đầy

Song MAI Lý Lệ
9/4/2018

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018

Chúc Mừng Sinh Nhật - Một Ngày Như Thế Đấy


Xướng:


Chúc Mừng Sinh Nhật


Hôm nay sinh nhật của người xưa
Lặng ngắt mà ta cũng chúc bừa
Mượn gió mây trời trôi lẩn thẩn
Đem chùm thu cúc nở lưa thưa
Tin người năm cũ không tăm cá
Hạnh phúc ngày vui nhộn sáng trưa
Một kiếp phù du dù ngắn ngủi
Chút tình tri ngộ chắc không thừa.

Cao Linh Tử
9/9/2018
***
Họa:

Một Ngày Như Thế Đấy

Cũng tháng ngày này của thuở xưa
Tình trong nay đã có đâu bừa
Mượn câu khẳng khái dò la ý
Bóng gió thay lời chắn giậu thưa
Kỷ niệm cho nhau từ độ ấy
Niềm vui còn mãi tận ban trưa
Dẫu mà tăm cá tim tri kỷ
Đồng cảm vô ngôn nói chỉ thừa

Kim Phượng

***
Nhớ Thuở Thanh Bình
(Họa 4 vận)

Cảnh cũ quê nhà những lúc xưa
Bây giờ nhớ lại cũng không thừa
Êm đềm sông nước người sang bến
Rãi rác đồng sâu kẻ cấy bừa
Văng vẳng chuông chùa ngân sáng sớm
Xa vời chim hót vọng ban trưa
Thanh bình một thuở lòng vương vấn
Theo tiếng võng bà kẽo kẹt đưa

songquang
9/18/18

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018

Đợi Đêm Về


Thuyền ai lờ lững trên sông vắng
Có đợi đêm về chở kịp trăng
Dõi cánh chim chiều xa khuất bóng
Thầm thì lời nguyện gửi sao băng

Cung thương âm bậc rung giai điệu
Gác mái triều dâng trổi tiếng tiêu
Khoan nhặt lòng đò so nỗi nhớ
Mong chờ trăng gió trở hiu hiu

Tháng ngày lẵng lặng ngày chưa đã
Hình dáng hoài trông chửa xóa nhòa
Người hỡi mau về khua sóng nước
Đợi đêm này chở kịp trăng xa

Kim Phượng