Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017

Giấu


Tôi dối lòng tôi có biết không
Giấu đi dĩ vãng đã tô hồng
Giấu niềm cay đắng đang vằng vặc
Năm tháng không cùng giấu ngóng trông

Kim Phượng


Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

Nhớ Về


Bài Xướng: 

Nhớ Về

Một thời nặng nhớ thương
Tà áo trắng sân trường
Thấp thoáng vầng quang hiện
Dịu dàng giọt nắng vương
Hồn nhiên em tuổi mọng
Si dại ta bên đường
Xưa tiếng yêu chưa ngỏ
Giờ tình biền biệt phương

Quên Đi
***
Bài Họa:


Hồi Tưởng

Bỏ lại trời yêu thương
Còn đâu nữa mái trường
Xót xa ôm ảo ảnh
Êm ái sầu tơ vương
Hồi tưởng thời thơ dại
Tiễn đưa tận cuối đường
Nếu khi xưa đã ngỏ
Đâu cách biệt hai phương

Kim Phượng

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

Hai Mươi Năm Tình Cũ - Trần Quãng Nam - Ý Lan

Bao nhiêu năm gặp lại
Giòng đời vẫn chia đôi
Con tim chung nhịp thở
Của ngày ấy yêu nhau
Bao nhiêu năm qua rồi
Tình còn trang giấy mới anh ơi


Sáng Tác: Trần Quãng Nam
Ca Sĩ: Ý Lan
Thực Hiện: Mona Nguyên

Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Vườn Nhà Ai


Ngõ trước vườn sau xanh biếc màu
Tơ vàng nắng lụa trốn phương nao
Trào tuôn tia ấm ngàn muôn hướng
Cây cảnh đẹp lòng nụ sớm trao

Kim Phượng
Ảnh: dovaden1020

Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

Thể Dục Thẩm Mỹ Tại Nhà

Em đi dáng mỏng thanh thanh
Đấy công cha mẹ tập tành sớm hôm



Ảnh: Ngọc Nhi

Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

Hoa Dại


Hoa dại vàng tươi lấm tấm màu,
Bên đường rực rỡ gió lao xao
Ai kia dừng bước tâng tiu ngắm
Hoa khép mỉm cười hẹn kiếp sau .

Mailoc
(Mùa xuân Cali 2011)
***
Các Bài Cảm Tác:
Từ Hoa Dại Của Mailoc

Hoa dại vàng tươi lấm tấm màu,
Bên đường rực rỡ gió lao xao.
Ai kia không ngắm mầu hoang dại,
Hoa khép buồn lòng đợi kiếp sau.

Danh Hữu 
2011
***
Hoa dại vàng tươi lấm tấm màu
Bên đường rực rỡ gió lao xao
Ai kia không cảm đời hoang dại
Hoa khép cánh buồn đợi kiếp sau.

Quang Tuấn 
2011
***
Hoa Dại

Hoa cỏ xuân tươi đủ sắc màu
Từng đàn bươm bướm lượn xôn xao
Bên đường nói chuyện quên nhìn ngắm
Tủi phận bông tàn hẹn kiếp sau

Mai Xuân Thanh
Ngày 14 tháng 03 năm 2017
***
Hoa Dại

Hoa dại xinh xinh lấm tấm màu
Bên đường e ấp, gió lao xao
Người qua lơ đãng không buồn ngắm
Hoa tủi, rưng rưng khép cánh sầu

Phương Hà chế tác 
***
Hoa Dại

Bên đường hoa dại cánh hồng tươi
Đón gió ban mai hé nụ cười
Nhan sắc hoang sơ không vẩn đục
Gợi lòng nhớ lại thuở đôi mươi

Quên Đi
***
Hoa Dại

Hoa dại bên đường điểm lắm màu
Gió lùa lả ngọn cứ lao xao
Bao người dừng bước cùng nhau ngắm
Em nhoẻn nụ cười, hẹn gặp sau

Song Quang
***
Đừng Vin Hoa Dại

Đưa người đưa tận mãi đầu thôn,
Hoa dại bên đường rưc sắc hương.
E ấp đôi lời xin nhắn nhủ,
Đừng vin hoa dại mọc bên đường!

Đỗ Chiêu Đức
***
Hoa Dại

Hoa dại vàng tươi lấm tấm màu
Ngày lên rực rỡ nắng xôn xao
Bâng khuâng lữ khách hồn như lạc
Hoa mỉm cười duyên nhóm mộng đầu

Kim Phượng


Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

Xe Đòn Dong


Chiếc xe cuộc với đòn dong ngang
Rong ruổi đưa nhau khắp nẻo đàng
Chuyên chở tình đầy nuôi ước vọng
Của thời áo trắng mộng đi hoang

Ngày đông tháng hạ lúc sa mưa
Cứ mặc thiên nhiên chẳng thuận hòa
Ngỏ ngách đường vồng trơn trợt lướt
Ngại gì ngăn trở bước đôi ta

Dẫu mà trời đất nổi cuồng phong
Giông tố theo sau trận bão lòng
Nép sát bờ lưng tìm hơi ấm
Lắng lòng bắc nhịp tiếng đôi tim

Nhưng đời nghiền nát cánh uyên ương
Vùi lấp xuân xanh lỡ ước nguyền
Oan nghiệt ông tơ trêu phận mỏng
Cợt đùa chỉ thắm chẳng se duyên


Kim Phượng


Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Sinh Nhật


Bài Xướng: 

Sinh Nhật!

Sinh nhật người Tây họ đặt mà
Phải đâu tập quán của ông cha
Rằng hay sao thuở nào không dạy?
Nếu dỡ thì ai lại hát ca?
Đầy túi ăn mừng khui rượu tiệc
Khô nồi chạy vạy lấy chi quà?
Nên thường bắt chước cho xôm tụ
Chúc tụng lời hay để gọi là…!

Cao Linh Tử
4/3/2017
***
Các Bài Thơ Họa:


Ngày Sinh!

Hồ sơ lý lịch vẫn khai mà,
Tháng đẻ ngày sinh lẫn mẹ cha.
Tập tục xưa nay giàu lễ nghĩa,
Nhạc vàng chiếu lệ phú đờn ca.
Rượu mừng chúc tụng tùy bằng hữu,
Đãi tiệc tương thân tiện tặng quà...
Mặc khách tao nhân nay có dịp,
Làm thơ mừng tuổi chẳng lơ là!

Mai Xuân Thanh
***
Cõi Thế Có Ta


Tự mình quyết định được đâu mà
Cõi thế có ta do mẹ cha
Sinh nhật khắc ghi ngày hiện hữu
Cuộc đời chẳng khác món ân quà
Mỗi lần kỷ niệm mừng năm tuổi
Một dịp vui vầy rộn tiếng ca
Dấu vết thời gian như biến mất
Tâm hồn phơi phới cứ như là...

Phương Hà
***
Sinh Nhật


Cúng căn lúc nhỏ nhớ đi mà
Lễ lục bát..tuần kính mẹ cha
Con cháu họ hàng mừng tuổi thọ
Anh em bạn hữu xúm đàn ca
Tiệc tùng chủ yếu cầu vui khoẻ
Nào phải kinh doanh để nhận quà
Tây với Ta dù hơi khác biệt
Nhưng thêm sinh nhật có chi là...

Quên Đi
***
Mừng Sinh Nhật


Chúc mừng sinh nhật cũng vui mà
Dẫu biết tuổi đời đáng chú cha
Thân thiết bạn bè chung tiếng hát
Yêu thương con cháu họp lời ca
Nhâm nhi tí rượu xem như tiệc
Xướng họa dăm câu tạm thế quà
Trân quý những gì còn có thể
Nhỡ mai xa cách chẳng quên là

Kim Phượng
***
Cảm Tác:

Vui Chút Thôi

Đông - Tây khác chút, bác sao mà…
Tạo dịp mua vui khó vậy cha?
Đây tớ xa quê đang muốn trối
Đó huynh bám trụ chắc ưa ca?
Nói vui vậy đấy-bằng lòng chứ?
Bỡn tí được không-lỗi bỏ qua?(*)
Đâu phải trên mây sinh lễ nghĩa
Cao Linh Tử, bạn đúng không là…?

Thái Huy


Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

Xa Xứ


Hỏi em: em xa xứ
Hỏi anh: anh xa nhà
Mời em vào quán vắng
Uống thêm màu mây xa...

Trần Hoài Thư
Tranh Thân Trọng Minh


Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

Người Thiếu Nữ Bên Dòng Sông Giồng Ké - Đoàn Lê

     Tỉnh Vĩnh Long ngày xưa là một trong sáu tỉnh của đất Nam Kỳ gồm ba tỉnh miền Đông: Biên Hoà, Gia Định, Định Tường, và ba tỉnh miền Tây: Vĩnh Long, An Giang, Hà Tiên. Cụ Phan Thanh Giản ngày nay đã thành thần vì gương trung nghĩa, uống thuốc quyên sinh khi bất đắc dĩ phải nhường thành, nhường đất cho giặc. Người đời sau cảm nghĩa khí ấy đã nên xây đền thờ trang trọng, nay vẫn còn, tên gọi Văn Thánh Miếu hay lăng Phan Thanh Giản. Vĩnh Long trước 1975 có đền thờ trung đại thần Tống Phước Hiệp cùng với Trung Tướng Nguyễn Viết Thanh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa với hai hàng câu đối:

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu


      Vĩnh Long ngày xưa có Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 9 Bộ Binh cùng các đơn vị trực thuộc trấn đóng, một thời thanh bình nay còn đâu. Vĩnh Long nằm giữa hai con sông Tiền và sông Hậu chở nặng phù sa cho những cánh đồng lúa tốt tươi và cây trái ngọt lịm tình người. Vĩnh Long có trưòng Sư Phạm có trường Kỹ Thuật đã đào tạo biết bao nhân tài cho cả vùng đồng bằng sông Cửu. Vĩnh Long tháng Tư dọc theo con lộ đi Vĩnh Bình, bên những cánh đồng đã gặt còn trơ gốc rạ, có những chỗ bán dưa gang vàng ối, thơm ngon.Và Vĩnh Long còn nhiều còn nhiều nữa…
      Vĩnh Long có dòng Cổ Chiên lững lờ trôi với bản tình ca bất hủ Đò Chiều của người nhạc sĩ quê Vĩnh Long: Trúc Phương, như lời tâm sự của người thôn nữ chèo đò đưa đoàn quân sang sông vào một buổi chiều rồi trong lòng nhung nhớ bóng dáng những chàng trai anh dũng phong sương, gian khổ hy sinh tuổi trẻ để mang hạnh phúc cho đời, cho người:

Rộn ràng lòng cô gái đôi mươi
Thắm trên môi nụ cười
Nhìn toán quân qua rồi
Chợt thấy lòng lưu luyến
Và tâm hồn xao xuyến
Trông anh trai phong sương
Em thấy mà thương.
(Đò Chiều)




      Người đi rồi người lại về. Về trong cũng một buổi chiều hoang nắng tắt nhưng đã mang niềm vui chiến thắng, không ảm đạm như lúc ra đi:

Rồi chiều nào nắng tắt trên đê
Toán quân xưa trở về
Màu chiến y phai rồi
Người anh từ muôn lối
Về mang niềm vui mới
Đôi tay vun muôn hoa,
Hoa sắc Cộng Hòa
(Đò Chiều)

     Nhưng niềm vui lớn nhất vẫn là niềm vui hội ngộ của mối tình chớm nở trên sông của buổi chiều xưa, nay đã được nối lại thật êm đềm và thơ mộng như bao mối tình quê khác, được tác giả Trúc Phương kết luận nhẹ nhàng tự nhiên như một phần thưởng dành cho kẻ ở đợi chờ người đi:

Và chiều nay trên bến cô liêu
Bớt hoang sơ tiêu điều
Giọng hát vui sông chiều
Tình của người thôn nữ
Vừa trao người viễn xứ
Trên sông xưa mênh mông
Đôi bóng đẹp đôi.
(Đò Chiều)

      Tuy nhiên, không phải cuộc gặp gỡ nào rồi cũng đi đến đoạn kết cuộc tình đẹp như thế. Có một cuộc gặp gỡ khác cũng của người trai phong sương với cô thiếu nữ tuổi thắt bím cài ở một vùng quê khác cách thị xã Vĩnh Long không xa, nơi một thôn xã nọ, có một dòng sông mang tên Giồng Ké, thuộc xã Trung Ngãi, quận Vũng Liêm. Cô thiếu nữ ở vào tuổi tròn trăng có nụ cười với chiếc răng khểnh hàm trên bên phải, sinh ra và lớn lên bên dòng sông Giồng Ké vào thuở đất nước còn thanh bình chưa có bóng giặc về khuấy động làng thôn. Cô là con thứ sáu trong một gia đình khá giả mười người con của nông thôn thời ấy. Mẹ cô, một người đàn bà phúc hậu nhưng nhan sắc mặn mà về làm dâu nhà chồng từ năm mười lăm tuổi. Tuổi ấu thơ, cô theo học trường Tiểu Học Giồng Ké. Năm cô học đệ ngũ trung học trường tỉnh vào một buổi về quê thăm nhà, thăm cha mẹ, bỗng dưng cô thấy trong nhà có nhiều người lạ. Đó là các anh lính thuộc một đơn vị bộ binh hành quân qua đây và ngỏ ý mượn đỡ hiên nhà của cha mẹ cô để làm nơi đóng quân tạm trú. Cha mẹ cô không những vui lòng ưng thuận mà còn mời các anh vào trong nhà nghỉ ngơi, tận tình giúp đỡ chỗ ăn, chỗ ở vì nhà cô khá rộng lớn. Đây là theo lời kể lại của cô:” Lúc đó theo lời người chỉ huy, chỉ xin tạm trú nơi hàng hiên thôi, nhưng má thì lúc nào cũng mời các anh vào trong nhà, nhường chỗ, lùa đám con trên một chiếc giường chật như nêm, vì má luôn nói "tội nghiệp họ, đâu biết sống nay chết mai". Có một lần họ về muộn, những nhà khác sợ VC nên họ vội tắt đèn vờ như ngủ, để các anh không gõ cửa. Riêng má bắt tụi nhỏ vặn đèn lên, vờ học bài, như vậy các anh thấy còn thức sẽ đến gõ cửa. Má còn mời ăn, lo củi lửa, nước nôi toàn là nước mưa, đó là những nước trữ để dành . Mặc dù lúc ấy má chưa có đứa con nào đầu quân, nhưng có lẽ do sự khổ cực của những năm chạy loạn mà má có tính thương lính và tấm lòng đó ảnh hưởng ít nhiều đến các con của bà”.

      Câu chuyện cũng xảy ra vào buổi chiều mà theo cô thì “có những hôm các anh lính về đóng quân, dòng sông như linh động hơn với các chàng trai phong sương, áo vương bụi đường”: 

*Một chiều nào anh qua làng xưa
Ánh trăng non chênh chếch bóng dừa
Lũ trẻ quay quần bên bàn gỗ
Giật mình em nghe tiếng .Dạ thưa.
Thì ra các anh vừa đổ quân
Đêm nay xin phép tạm dừng chân
Ba lô trĩu nặng . Màu áo trận 
Môi cười chan chứa tình quân dân 
(Chiều Xưa)


      Trong khi bà mẹ ân cần dặn dò các anh cứ tự nhiên thì có một anh, tuy tai nghe mẹ nói nhưng mắt cứ nhìn đăm đăm cô gái tóc bím răng khểnh:

*Mẹ nói mắt anh nhìn đâu đâu
Đã rõ chưa? Anh vội gật đầu!
Thẹn thùng cúi mặt em bước vội
Cớ gì xao xuyến nhịp tim tôi? 

(Chiều Xưa)

       Cớ gì xao xuyến trái tim cô và cả người trai áo trận kia. Thế rồi, xong chiến dịch đoàn quân ra đi. Người trai phong sương tiếp tục gót quân hành ở những vùng xa xôi khác để làm tròn bổn phận người trai thời loạn. Người con gái tuổi tròn trăng trở lại trường, tiếp tục đèn sách nhưng mỗi khi có dịp trở về thăm nhà, lại nghe con tim còn xao xuyến khi mẹ kể chuyện người xưa ấy:

*Hè năm ấy em trở lại nhà
Khẽ khàng mẹ kể chuyện ngày qua...
Từ đó anh ghé qua đôi lần
Bảo rằng: Thăm bác vì tình thân.
Nhưng trong đôi mắt đầy u uẩn
Lời tạ từ chưa giấu hết bâng khuâng
(Chiều Xưa)

      Đến năm Mậu Thân 1968, cô đã phải vĩnh viễn giã từ Giồng Ké, giã từ dòng sông của tuổi ấu thơ vì hai dãy phố đắm chìm trong biển lửa chiến tranh do giặc Cộng về tàn phá trả thù. Giã từ năm tháng đi học chân trần không guốc dép mà cặp sách bằng giỏ đệm che mưa. Giã từ một lần xắn quần hái ấu bị đỉa đeo. Gĩa từ những trò chơi hai phe trai gái trong sân trường Giồng Ké. Giã từ con xuồng nhỏ chòng chành vớt cá lòng tong bị đổ, may mà mẹ tha đòn. Giã từ bóng người sau cửa sổ trộm nhìn. Giã từ những Cúc, Liễu, Hạnh… bạn thơ ấu một thời. Giã từ gian nhà rộng lớn bằng gỗ sao, lá chầm, do công sức của ba khó nhọc gầy dựng nên mà đã hơn một lần các anh chiến sĩ dừng chân tạm trú…Giã từ và giã từ tất cả, cha mẹ cô dời lên thị xã Vĩnh Long, một phần vì giặc giã và cũng một phần vì cô và các anh em cô đã lớn khôn nên phải có nơi chốn ăn học nên người. Xong bậc Trung Học, cô vào Đại Học Cần Thơ. Tốt nghiệp đại học, cô về Vĩnh Long trở thành giáo sư ở những trường cô đã học khi xưa và nhất là trường Kỹ Thuật Vĩnh Long. ở vào cái tuổi áo trắng học trò mà làm thầy người ta.


      Cuộc đời êm đềm nếu cứ thế trôi đi thì đâu có gì đáng nói. Nhưng rồi thảm cảnh 30-4 ập đến như một cơn phong ba quái ác điên rồ. cuốn đi không biết bao nhiêu quãng đời vào nơi oan khiên nghiệt ngã. Kẻ trắng tay, người tay trắng. Cô vẫn còn đi dạy nhưng phải đổi về vùng xa. Còn đâu những tà áo dài lượn là tươi thắm như hoa phượng trong sân trường Kỹ Thuật, Nguyễn Trường Tộ, Nguyễn Thông hay Tống Phước Hiệp… 
      Vĩnh Long, nơi nương náu an toàn cuối cùng rồi cũng đành từ giã. Vào một sớm tinh sương, cô bỏ trường, bỏ lớp, bỏ học trò vùng quê như hình ảnh chính cô khi xưa rồi giã từ gia đình cha mẹ, anh em ra đi tìm vùng đất mới xa hơn, nơi đó có tự do hạnh phúc đúng nghĩa trăm phần và cô đã đạt thành mộng ước.

      Hơn bốn chục năm đã trôi qua như nước chảy dưới cầu, với bao biến cố dập vùi, biển dâu, dâu biển. Bây giờ dù ở chỗ xa thẳm cuả đất nước tạm dung, cô vẫn không quên nhớ về dòng sông cũ, về nơi chốn nuôi cô thời ấu thơ mà không khỏi bâng khuâng tự hỏi những người của ngày xưa, chưa một lần gặp lại và người lính chiến năm nào với ánh mắt năm xưa giờ lưu lạc nơi đâu và đoàn quân đó ai còn ai mất, cô nào bíết được…

*Có những chiều ra nhìn dòng sông
Tầm mắt trôi theo nước lớn ròng
Em người con gái chưa sầu mộng
Vời vợi buồn dâng nỗi nhớ mong
(Chiều Xưa)


      Những người anh đó chính là các chàng trai thời loạn vì nước quên mình để cho cô ăn học thành tài, mong rằng có ngày ơn đền nghĩa trả. Những người trai, trong đó có ánh mắt năm xưa vẫn bằn băt mù tăm không hề gặp lại, không có được cái may mắn như của người thôn nữ chèo đò năm nào trên sông nước Cổ Chiên:

*Anh người lính chiến khắp muôn phương
Xông pha chiến đấu vì lý tưởng
Trai thời chinh chiến nét phong sương
Anh! Lính Sư Đoàn Chín Bộ Binh
Xếp bút nghiên theo việc đăng trình
Vì nước quên mình nguyền tử sinh
(Chiều Xưa)


      Hỡi những chàng trai lính chiến đó giờ lưu lạc nơi đâu. Có nghe chăng có người con gái năm xưa ấy vẫn trông ngày các anh trở lại khi đất nước thật sư thanh bình để cùng đôi tay vun bông hoa, hoa sắc Cộng Hoà?


* Chú thích: trích thơ Chiều Xưa của Kim Phượng
Đoàn Lê