Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

Mong Manh


Bài Xướng:



Mong Manh

Nhìn lá thu vàng rõ tử sinh
Ngày nao hoa lá nắng lung linh
Mà nay run rẩy trên cành bám
Cơn gió vô tình lá viễn chinh!

Mailoc
***
Bài Họa:

Mong Manh


Cám cảnh cây khô, sống tử sinh,
Con người vốn quý, chết vong linh.
Thu đông lạnh lẽo cây thay lá,
Tết nhất huy hoàng hết chiến chinh.

Mai Xuân Thanh,
***
Các Bài Cảm Tác: 

Mong Manh


Mơn man phiến lá gió lay cành
Uống nắng tơ vàng đượm sắc xanh
Mỗi độ thu về thêm rực rỡ
Cuốn theo chiều gió kiếp mong manh

Kim Phượng
***
Màu Thu Mong Manh

Kiếp lá mong manh tựa kiếp người
Mùa Xuân xanh mát với hoa tươi
Vào Thu vàng lá cành tàn úa
Cơn gió heo may rụng cả rồi!

Song Quang

Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

Tình Thu


Hơi thu lành lạnh thoáng heo may
Cám cảnh hồn thơ dệt tháng ngày
Hờ hững sương mờ giăng ảo ảnh
Đôi câu hoà điệu khúc thu này
                ***
Trên cành từng chiếc lá dần phai
Văng vẳng như đâu vọng gót hài
Chẳng lẽ dư âm từ dĩ vãng
Hay lòng mơ tưởng bước chân ai
                ***
Đỏng đảnh tầng cao dáng chị Hằng
Khi mờ khi tỏ ánh giăng giăng
Tiếng Ngâu than thở gieo hờn tủi
Cách biệt đôi bờ thổn thức trăng.
                ***
Xin đừng ủ rũ nữa thu ơi
Hãy gắng vui lên tạo dáng đời
Lộc sẽ thay dần bao sắc úa
Kìa sao Mai rực sáng chân trời.

Quên Đi

Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

Mấy Thưở


Tình cờ, Người bạn Vườn Thơ Thẩn mời viết nối tiếp bài thơ...rất hân hạnh và cám ơn 

Dễ gì hạnh ngộ bạn đồng sanh
Chung nét suy tư nhớ cội ngành
Rừng trước đơn sơ người ẩn dật
Phượng vàng giản dị chốn đua tranh

Cao Linh Tử
***
Nảy sinh Đồng Tháp hoa tâm thiện
Là đấy Cao Linh kẻ ý lành
Thơ thẩn Vườn thơ duyên gặp gỡ
Dễ gì hạnh ngộ bạn đồng sanh

Kim Phượng

Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

Tanka 8 - Nghiệt Ngã


Tanka 8

những chiếc lá
bay trong gió thu vàng…
vạn nụ hôn 
gửi đến người phương xa
gửi tất cả lòng ta…

dovaden2010
19/9/2017
***
Nghiệt Ngã

Từ Tanka 8 của dovaden

Mùa vàng lên
Hiên ngoài xôn xao lá
Nụ hôn đầu
Nghiệt ngã đến ngàn năm
Theo nhau tận chỗ nằm

Kim Phượng

Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

Thăm Thành Phố Amsterdam & Đi Canal Tour 18-5-2017

Thăm thành phố Amsterdam (18/5) Từ hotel , lấy xe tram #2 để đi vào trung tâm thành phố, mất 45 phút. Hôm nay chúng tôi mua vé 24 hr để đi bus, tram, metro, nhưng chỉ đi trong thành phố nên vé thấp hơn đi ngoại ô như ngày hôm qua, chỉ có 7.5 Euro. Trạm cuối cùng cuả xe tram nằm ngay trước mặt Centraal station. Kiến trúc cuả Centraal station có vẽ cổ điển và có thể nói là một trong những building đẹp nhất ở Amsterdam. Được xây năm1889, là nhà gas lớn thứ nhì sau Utrecht Centraal. Nhà ga trung tâm nầy là nơi xuất phát các chuyến xe lửa đi Paris , Brussels, Berlin, Cologne, phi trường Schiphol, các thành phố khác ở Hoà Lan. Ngoài xe lửa , nó còn là bến xe metro, xe bus, xe tram. Sau lưng nhà ga là bến phà chở khách ra các đảo lân cận. Dạo chơi ở đây một lát rồi lên xe tram đi đến Museum Square. Nơi đây tập trung nhiều Viện bảo tàng như Rijksmuseum, Van Gogh Museum . Đối diện với Rijksmuseum là Royal Concertgebouw (Concert Hall), cả hai đều rất đẹp, chỉ có Van Gogh Museum là mới xây sau nầy nên thấy cũng tầm thường. Chúng tôi không mua vé vào xem các viện bảo tàng ở đây vì có chủ ý, trong chuyến đi nầy khi tới Paris sẽ có rất nhiều viện bảo tàng " nặng ký " hơn nhiều, đáng để xem hơn. Thăm khu bảo tàng xong, lấy xe tram quày trở về Centraal station để đi Canal tour


Đi Canal tour Ngay trước mặt tiền cuả Centraal station là con kênh, nơi đó là bến cuả nhiều tàu chở khách du-lich . Giá cả cũng rất khác biệt, tùy theo hãng, làm khách cũng phân vân không biết chọn hãng nào. Chúng tôi chọn một tàu với giá vé là 11 Euro/ người, đi tour 1 giờ (vé mắc nhứt là 22 Euro/người). Amsterdam có rất nhiều kênh đào, chằng chịch như mạng nhện, giống như ở Venice (Ý), tuy nhiên có cái khác biệt là ở Venice bạn không thể đi xe hơi vì đưòng phố và cầu nhỏ hẹp, cho nên phương tiện di chuyển duy nhất trong thành phố chỉ là tàu (water bus) , còn ở Amsterdam đường xá rộng rãi nên di chuyển bằng mọi phương tiện đều được.. Ngồi 1 giờ trên tàu để xem sinh hoạt 2 bên bờ kênh cũng chỉ là "cởi ngựa xem hoa " thôi. Nhà cửa, building, quán ăn nằm sát bờ kênh mà nước không bị ô nhiễm, hôi thối, không có rác rưới trôi lềnh bềnh , chứng tỏ người dân có ý thức cao. Đi xong tour mới biết tàu mắc tiền hay rẽ tiền cũng đều đi cùng một tuyến đường, với thời gian như nhau.



Kinh Luân

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

Thương Người Đi Trong Giá Buốt


Thương thân liễu yếu đào tơ
Lạnh lùng mưa gió tinh mơ chẳng sờn
Một thân một cõi cô đơn
Tâm người cứng cõi lòng chơn chất tình

Nguyễn Cao Khải


Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

Còn Ít Thời Gian - Thời Gian


Bài Xướng:

Còn Ít Thời Gian


Ta đã gần xong một kiếp trần
Người đi kẻ đến tựa phù vân
Buồn vui điểm sắc trên màu tóc
Hay dở in hình dưới gót chân
Sự nghiệp con con bằng huyết áp
Công phu ít ít với đòn cân
Thời gian rút ngắn từng giây phút
Cố gắng làm, cho những thứ cần.

Cao Linh Tử 
26/9/2017
***
Bài Họa:

Thời Gian


Kiếp tha hương độc bước đường trần
Tan tụ lững lờ tựa áng vân
Sương tuyết điểm hoa đầy mái tóc
Thời gian đếm bước nhẵn đôi chân
Tuổi đời chồng chất thêm ngày tháng
Nỗi nhớ âm thầm nặng não cân
Chốn cũ một lần mong trở gót
Để nghe ai đấy giọng ân cần

Kim Phượng


Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

Càng Thêm Rắc Rối


Trong những năm sau nầy, trên diễn đàn các trang mạng nhất là các thi đàn thơ Đường Luật, thường xuyên xảy ra tình trạng hướng dẫn hoặc phê bình về Luật Thơ Đường Luật, với các lỗi như Điệp Tự, Phong Yêu, Hạc Tất ...
Từ đó, khiến nhiều người bị chê làm thơ Đường Luật phạm phải lỗi Điệp Tự nhiều lần, ấm ức lắm và phản pháo lại, đại khái cho rằng hồi đó khi học ở trường không hề có luật này. Chỉ phạm luật khi làm không đúng theo 5 nguyên Tắc: Niêm, Đối, Thanh, Vận và Bố Cục, khi Họa Thơ còn thêm một lỗi nữa là Khắc Lục. 
Đúng quá đi chớ. Trong 5 qui tắc này đâu có điều nào nói về Điệp Tự.
Tôi không biết người ta dựa vào qui tắc nào trong Đường Luật Thi để bắt lỗi người khác khi làm thơ bị Điệp Tự là sai, là phạm luật? 
Trong 5 qui đinh bắt buộc của Thơ Đường Luật, có Qui Đinh về Vận. Vận ở đây chỉ đề cập đến vần gieo, chớ đâu phải các từ khác trong bài thơ. Bị Thất Vận hay Phạm Luật Gieo Vần có 2 trường hợp:
1- Điệp Vận: trùng vần gieo. Trong bài ở các chữ cuối các câu 1, 2, 4, 6, 8 có hai chữ trùng nhau. . 
Như bài "Dại Khôn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm, đó không phải là Điệp Vận mà là một dạng đặc biệt trong thơ Đường Luật, một cách chơi thơ của Tiền Nhân. Dạng này, thỉnh thoảng Tiền nhân hay sử dụng.
Điệp Vận là khi trong các vần gieo có trùng chữ. Tuy nhiên, nếu trùng từ nhưng khác nghĩa như gieo vần có 2 chữ "trường", một chữ có nghĩa là "trường học" còn một chữ có nghĩa là "đường trường" thì không thể coi là phạm luật Điệp Vận. Lỗi Điệp Vận này Tiền nhân không hề bị, nên không thấy xảy ra. Ngoại trừ trường hợp Thủ Vỹ Ngâm, một dạng trong thơ Đường Luật.
2 - Không đồng âm: ví dụ như vần "ai" gieo với vần "ăn..". Có trường hợp không đồng âm nhưng được thông qua vì có một hai mẫu tự giống nhau, xem như không phạm luật nhưng cần hạn chế như "ai" với "ôi"... trường hơp này trong thơ của Tiền nhân có rất nhiều.
Trở lại vấn đề Điệp Tự, hãy xem lại thơ Đường Luật của Tiền Nhân, các Tiền Bối khi xưa thường có tình trạng này. Nếu trong bài thơ một chữ sử dụng nhiều lần (ngoại trừ Vần Gieo) không làm bài thơ mất hay, lệch ý thơ, thì đâu ảnh hưởng gì mà Lỗi với Phải. Thí dụ như bài thơ Vịnh Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan, ngay hai câu Đề đã có Điệp Tự rồi:

Bước tới đèo ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen đá lá chen hoa...

Thật tuyệt, nếu không dùng lại chữ chen thứ hai, mà dùng một từ nào khác, chắc câu thơ sẽ mất hay ngay. Như thế các nhà thơ xưa thường dùng "điệp tự" để làm bài thơ rõ ý hơn hoặc hay hơn. 

Nhìn rộng ra, chúng ta thấy Thơ Tàu, Thơ Ta, và cả thơ Tây. Không thơ nào mà không sử dụng Điệp Tự. Thế tại sao có tình trạng bắt lỗi Điệp Tự ở đây, mà không dựa vào nguyên tắc hay qui định nào.

Tiếp tục vấn đề lỗi phải của Thơ Đường Luật, Các Thi nhân ngày trước chỉ biết có 5 lỗi được nêu trên mà thôi, không hề biết đến các lỗi như Phạm đề, Điệp tự, Phong yêu, Hạc Tất...chính vì thế, chúng ta thấy thơ của Tiền Nhân hiếm khi phạm vào 5 qui tắc của Đường Luật Thi, còn các lỗi gì gì đó, mà chúng ta thấy lưu truyền trên một số Thi Đàn, thì Tiền Nhân người nào cũng bị phạm phải rất nhiều.

Ngày nay các Nhà Thơ hay Học Giả nào đó, đã dựa vào đâu (?) để thêm vào hàng tá Bệnh Lỗi của Thơ Đường Luật?
Chúng ta thử vắn tắt truy nguyên bệnh lỗi của Thơ xuất phát từ bao giờ?
Người khởi xướng thuyết "Tứ Thanh Bát Bệnh" cho Thơ Tàu là Thẩm Ước (441-513), ông sống vào triều đại Nam Bắc Triều ( 420-589), trước khi Đường Luật Thi xuất hiện khá lâu ( Nhà Đường 618-907). Như thế thuyết Tứ Thanh này chỉ áp dụng các loại thơ Cổ Thể (Cổ Phong) đang thịnh hành ở Trung hoa vào thời bấy giờ mà thôi.
Thuyết Tứ thanh Bát Bệnh của Thẩm Ước, được các nhà thơ bấy giờ hưởng ứng nhiệt liệt. Dựa vào Thuyết này, các Thi Nhân Tùy - Đường đã chỉnh sửa thơ Ngũ Ngôn và Thất Ngôn Cổ Thể thành Thơ Đường Luật hoàn chỉnh với 5 qui tắc bắt buộc khi làm Thơ Đường Luật.
Thầy Dương Quảng Hàm có viết trong Việt Nam Văn Học Sử Yếu:
"Thơ nôm ta làm theo phép tắc thơ Tàu, mà âm thanh tiếng ta cũng tương tự tiếng Tàu (cũng là thứ tiếng đơn âm và cũng chia làm tiếng bằng tiếng trắc). nên thi pháp của ta tức là thi pháp của Tàu và các niêm luật của thơ ta cũng phỏng theo thơ Tàu cả ... Trong lối thơ Đường luật, có năm điều này phải xét 1) Vần; 2) Đối ngẫu; 3) Thanh; 4) Niêm; 5) Cách Bố cục ".

Có thể kiến thức còn hạn hẹp, non kém, nên tôi chưa hề thấy một văn bản hay thư tịch nào nói về các lỗi khác của Thơ Đường Luật, ngoài 5 điều mà Giáo Sư Dương Quảng Hàm nêu trên. Những lỗi được thêm thắt mới này, chỉ thấy lưu truyền đầy trên diễn đàn các trang mạng Internet.

Thơ Đường Luật chỉ với 5 qui định chính luật đó thôi, đã bị các nhà thơ cận đại như Phan Khôi, Lưu Trọng Lư, Thế Lữ... cho rằng quá gò bó, nên cùng nhau cho ra đời một dạng thơ khác gọi là Thơ Mới. Có lẽ một số nhà thơ, học giả (?) hiện thời cho rằng 5 điều này còn quá ít nên cố tìm thêm nhiều qui luật nữa để tạo sự khắc khe cho Đường Luật Thi chăng? 

Đúng là "Hậu sinh khả úy". Kẻ sinh sau đã sáng tạo thêm nhiều luật lệ mới cho thơ Đường Luật để chỉ vẽ, dạy dỗ cho những người mới bước chân vào ngưỡng cửa Đường Luật Thi. Qua đó, bắt lỗi những người chỉ biết làm thơ Đường Luật theo Chính Luật. Như thế, họ gián tiếp bắt lỗi cả Người Xưa, những bậc Thầy, bậc Tiền Bối của thơ Đường Luật. 
Cũng có thể muốn chứng tỏ rằng mình hiểu biết sâu sắc về thơ Đường luật; thông thái hơn cả Thẩm Ước, hơn cả những thi nhân Hậu Tùy và Tiền Đường, khi sáng tạo thêm một số luật cho Đường Luật Thi. 
Nào là Ức Trai tiên Sinh, Tố Như Tiên Sinh, Tản Đà Tiên Sinh, Nữ sĩ Hồ Xuân Hương..., nào là Thi Bá, Thi Thánh, Thi Vương của thời Đường...nếu các vị tái sinh, không biết có làm được những bài thơ xuất thần lưu hậu thế với những Luật mới xuất hiện này không?
Đây đúng là "Trên Trường Giang, sóng sau đè sóng trước" chớ không còn là "Trên Trường Giang, sóng sau đùa sóng trước" nữa.

Thôi thì cứ làm thơ theo chính luật. Nếu những câu nào đọc thấy bẻ mồm bẻ miệng, nghe không êm tai, thì ta chỉnh sửa lại là được rồi. Đâu cần phải dựa vào Thuyết Tứ thanh Bát Bệnh thêm lần nữa, bày ra đủ thứ luật lệ mà hành hạ người làm thơ. 
Nên nhớ, chúng ta làm thơ, chớ không phải là những nhà Điêu Khắc Thơ.

Huỳnh Hữu Đức

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

Thiền Đình



(Mượn vận thơ "Tĩnh lặng" của KimPhượng
và cảm xúc qua tranh thơ do KimOanh trình bày)

Chuông chùa thảnh thót tiếng ngân buông
Vọng tưởng ngồi bên Niệm Phật đường
Thiền định thân tâm rời tục lụy
Cầu kinh đọc Chú thoát tai ương
Quay lưng ái ố lòng thanh thản
Đối mặt sân si dạ tất cuồng
Một kiếp nợ đời vay,mượn, trả
Vượt vòng cương toả....mộng bình thường

Song Quang

Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017

Mừng Thọ Thầy Phạm Khắc Trí



Kính Thầy thượng thọ tám tư
Thời này tuổi ấy bây chừ là bao
Thơ nguồn trào đọng khát khao
Quê hương nỗi nhớ dạt dào con tim
Sách xưa Cõi đạo mãi tìm
Thánh nhân lời ngọc lắng im thả hồn
Dù cho gối mỏi chân chồn
Vườn thơ thấm đượm hoàng hôn cây đời

Kim Phượng

Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

Duyên Nghiệp - Kiếp Nhân Sinh


Xướng : 


Duyên Nghiệp


Ta đã phiêu linh vạn kiếp trần,
Giao duyên từ lúc mới thành nhân
Chua cay chắc hẳn gầy chung nghiệp
Mặn, đắng đành cam tính một lần
Suối tóc ngạt ngào hương dạ thảo
Tình trường liên tiếp áng phù vân
Ô hay! Khéo đọa đày chi bấy
Sao bước đi trùng những dấu chân?

Cao Linh Tử
25/08/2017
***

Họa:

Kiếp Nhân Sinh

Hữu duyên sao chẳng trọn đường trần
Đà lỡ đành thôi gọi cố nhân
Cứ ngỡ chung đôi là mãi mãi
Nào ngờ đơn lẻ đến bao lần
Nhân sinh kiếp phải chăng cơn mộng
Vàng đá đời như tựa áng vân
Tình ấy đã trôi về xứ lạ
Tội bàn chân ngóng đợi bàn chân

Kim Phượng

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

Sớm Mai


Bài Xướng:

Sớm Mai

Bỗng thấy yêu đời buổi sáng nay,
Chập chờn đôi bướm, lạnh heo may.
Nụ hồng hàm tiếu sương xoa mướt
Cỏ biếc lung linh nắng trải dài.
Nhảy nhót trên cành, chim ríu rít;
Mơ màng trong gió liễu lay lay.
Bềnh bồng mây trắng, trời xanh ngắt;
Đẹp quá trần gian, phút cảm hoài.

Mailoc
***
Các Bài Họa:

Sớm Mai

Mây trời sáng rỡ buổi hôm nay
Cánh bướm la đà giỡn cỏ may
Lẳng lặng công viên sương tản nhẹ
Nhôn nhao lối ngõ bước buông dài
Mặt hồ thanh thản nhìn thu lộng
Nhánh liễu nhu mì đón gió lay
Vệt nắng soi bừng nhen trí tưởng
Hồn quê viễn xứ cảm thương hoài

Mai Thắng
170727
***
Mưa Bão Liên Miên

Bão bùng liên tiếp mấy hôm nay
Số phận dân nghèo lắm rủi may
Ruộng độ vàng mơ trôi mất trắng
Vườn đang chin rộ ngả nằm dài
Phập phồng rả rích cơn mưa đổ
Thấp thỏm ì ầm tiếng gió lay
Vướng họa thiên tai ôi phải chịu!
Lầm than bao kẻ cảm u hoài.

Cao Linh Tử

***
10 Ngày Qua


Cái buồn chợt đến mấy ngày nay
Liên tiếp bão về thật chẳng may
Lũ dọa dân lành từng phút sợ
Mưa to thuỷ điện xả nước hoài
Quảng Bình Quảng Trị vừa lâm nạn
Hà Tĩnh Nghệ An chịu khốn dài
Lá lành lá rách ông cha bảo
Bầu bí chung giàn nghĩa chớ lay.

Quên Đi

***
Những Gì Còn Lại

Những gì tha thiết đến hôm nay
Lời ngỏ luyến trao nhẫn cỏ may
Vương vấn hồn thơ xao xuyến quá
Ngất ngây tình ái mộng mơ dài
Yến anh ríu rít cây cành động
Dương liễu rì rào nhẹ gió lay
Chén mật tình yêu mang vị đắng
Quay về kỷ niệm thoáng u hoài

Kim Phượng 
***
Cái Nóng Houston

Houston nắng cháy mấy hôm nay,
Đợi gió cây im không mảy may.
Lá úa cỏ vàng sân bỏng nóng,
Hoa khô cành héo bóng vươn dài.
Im lìm chim chóc thôi không hót,
Vắng lặng gia cư chẳng gió lay.
Texas cao bồi không ngựa chạy,
Đồng hoang ngàn dặm chạnh u hoài!

Chiêu Đức

***
Ngày Mới


Quê mình đẹp quá, sáng hôm nay
Theo gió, dập dờn ngọn cỏ may
Vòm lá ngời xanh trong nắng ấm
Bờ tre lả ngọn dọc sông dài
Bầu trời trong vắt, chim bay lượn
Ruộng lúa vàng mơ, bông trĩu lay
Hương cốm ngạt ngào, mùa cưới đến
Lứa đôi thề hẹn mãi yêu hoài...

Phương Hà 

***
Nắng Ấm Cali


Cali nắng ấm mát trưa nay
Khí hậu ôn hoà nhất thật may
Người Việt an cư sinh lập nghiệp
Gia đình bảo lãnh kế lâu dài
Hoa Kỳ du học đầy hy vọng
Đất nước văn minh chẳng lá lay
Mưa nắng bốn mùa đây gió thuận
Cao niên thoải mái sống vui hoài ...

Mai Xuân Thanh
Ngày 26 tháng 07 năm 2017
***
Sáng Hạ

Quê người,chợt thấy sáng hôm nay
Giữa hạ,bướm vờn cỏ múa may
Chim hót đầu cành tia nắng sớm
Ve kêu cuối nẻo giọng buông dài
Bồng bềnh mấy khóm mây lơ lững
Giăng phủ giọt sương hoa lắt lay
Ngơ ngẩn hàng cây yên lặng gió
Thiên nhiên cảnh đẹp hết u hoài

Song Quang
7/26/2017



Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

Tạm Biệt Huế - Nỗi Nhớ Khôn Nguôi


Xướng:


 Tạm Biệt Huế

Huế Biệt nghe buồn quá Huế ơi!
Khiến đây mượn tạm một đôi lời
Tấm lòng nhớ Huế còn in đậm
Khoảng khắc tha hương vẫn chửa rời
Tím Huế mơ nhiều nơi bến cũ
Tình em mộng riết nửa khung trời
Đó đây xa cách chờ mưa(*) hẳn?
Huế Biệt nghe buồn quá Huế ơi!

(*) Mưa ngâu
Thái Huy
9-25-17
***
Họa:

Nỗi Nhớ Khôn Nguôi


Huế thơ Huế mộng Huế chao ơi
Da diết làm sao tỏ hết lời
Thiên Mụ hồi chuông vang vọng tiếng
Cố Đô hình bóng chửa xa rời
Xôn xao mùa chuyển thôi xanh lá
Lớp lớp mưa tuôn phủ trắng trời
Nhớ quá tìm đâu ngày tháng cũ
Huế thơ Huế mộng Huế chao ơi

Kim Phượng


Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

Mừng Kim Hôn


Nhân ngày kỷ niệm 50 năm thành hôn của chúng tôi, 1958 - 2008, nhớ lại năm 1957 tôi đang dạy học tại Vĩnh long, bà bác và chị họ có việc xuống đó, nhân tiện ghé thăm tôi. Bà thấy tôi sống một mình và có rất nhiều nữ sinh thường lui tới nhà , nên bà gọi riêng tôi và nói,” Bác thấy cháu sống một mình thế này không được!” Tôi mỉm cười trả lời, “ Vậy bác làm mai cho cháu đi.”

 Chị tôi nghe thấy liền nói, “Để chị giới thiệu cho chú một người, chị quen biết từ khi còn nhỏ.” Hè năm đó lên Sái gòn, chị đưa tôi đi coi mắt nhà tôi; vì đã nói trước, nên tôi được mời ở lại dùng cơm với gia đình; trong bữa ăn chỉ có ba người :chị cả, Hòa, cô vợ tương lai, và tôi. Chị cả hỏi qua loa về nếp sống của tôi; Hòa ngồi yên, có vẻ ngượng ngùng; ăn xong, cô nàng biến mất! Tôi ngồi lại ít phút rồi xin phép trở về nhà chị tôi. Vừa trông thấy tôi, chị mỉm cười hỏi liên hồi,”Thế nào? Có được không? Vừa ý chứ?” Mỉm cười tôi trả lời, “Chúng em đã nói với nhau được câu nào đâu! Cần phải gặp riêng, tìm hiểu, bàn bạc, đặt kế hoạch cho tương lai rồi mới tính truyện lâu dài được chứ”. Chị trả lời, “Vậy chú phải tới lui vài lần xem sao, vạn sự khởi đầu nan mà!” Lúc đó tôi tự nghĩ, đến thăm mà cô này cứ lảng, không muốn gặp thì sao? Lần sau gặp chị cả, tôi liền ngỏ lời mời chị và Hòa xuống Vĩnh long chơi cho biết nhà và cảnh sống của tôi; chị nhận lời và cho biết Hòa còn có một người anh; chị sẽ cho hai anh em xuống thăm tôi. Khi gặp Hòa, hai bà cho tôi mướn phòng, có vẻ quý mến và nói, “Cô Hạnh nên xuống sớm với ông giáo đi, tụi nó quấy phá ông ấy lắm đấy!” Hai anh em ở lại chơi với tôi ít hôm,rối trở về Sài gon. Trong suốt niên khóa đó thứ bảy nào, sau buổi dạy học chiều, tôi cũng lên Saigon để gặp Hòa. Chiều ngày lễ Quốc khánh, 26 tháng 10,1957, anh của Hòa ngỏ ý muốn dẫn hai chúng tôi đi coi hội chợ Thị nghè.Chúng tôi dự định đi sớm, nhưng vì ăn cơm muộn nên mãi tám giờ tối chúng tôi mới tới sở thú. Vừa tới đầu cầu thì có tiếng xe cứu hỏa rú! Trên cầu chật cứng người, chen lấn nhau; rồi một tiếng rầm! Nhịp cầu giữa gẫy, hằng chục người bị lao xuống sông! Những người ở hai bên đầu cầu, hoảng hốt, chạy đè lên nhau, có người bước cả trên vai, trên đầu người khác chạy thoát thân. Rất may tối hôm đó chúng tôi tới trễ, nếu không, chỉ tới sớm hơn độ năm mười phút, là chúng tôi bị giẵm chết trên cầu, hay bị chết đuối dưới sông rồi. Hú vía!

Một hôm, tôi vừa bước lên xe đò Nhan Nhật,đi Sai gon thăm Hòa, gặp ngay một cô học sinh cũ. “Chào thầy!” cô ta lên tiếng,”thầy còn nhớ em không? Em là học sinh Nguyễn Trường Tộ năm 1955 của thầy đấy.” Tôi cố nhớ lại và nói,” Em có phải là Tuyết Anh không?”
- Đúng rồi, thầy nhớ giai thật! Rồi cúi xuống, nhìn đứa con gái khoảng ba tuổi, đứng cạnh ghế ngồi và nói,” Khoanh tay chào ngoại đi con!”
Tôi đỏ mặt hỏi,” Con của em đấy hả?”
 - Dạ, con gái đầu của em đấy, cháu hơn ba tuổi. Tôi thầm nghĩ, mình chưa có vợ; mà đã có cháu ngoại rồi. Hì!Hi! 
- Thầy đã có cô chưa? 
- Chưa, mới quen thôi!
- Chắc cô đẹp lắm, phải không?
- Cũng được thôi. 
- Hôm nay thầy lên Saigon để thăm phải không? Tôi mỉm cười gật đầu. 
- Cả Vĩnh long không chấm được ai, mà phải lên tới Sai gon để kiếm, thầy kén quá đi! Hầu hết các học sinh NguyễnTrường Tộ và Tống Phước Hiệp, dù không học thầy, cũng biết thầy đấy; ông tỉnh trưởng Khưu Văn Ba còn phải nhờ người tới xin cho hai cô con gái cưng lại nhà học thêm Anh văn với thầy! Em thấy hai tiệm ảnh :Photo Vinh và Photo Thiệt có trưng ảnh của thầy đấy….Tôi định hỏi xem tại sao Tuyết Anh lại lập gia đình sớm mà không tiếp tục học cao hơn nữa; nhưng nghe cô học sinh cũ của tôi nói cười lia lịa, mấy người ngôi bên chằm chằm nhìn tôi; mắc cỡ, mặt nóng bừng, mỉm cười, tôi lảng quay nhìn ra cửa xe, không dám nói gì hơn nữa.

Lễ cưới của chúng tôi được tổ chức vào Chủ nhật 6 tháng 7, 1958; trước đó ba ngày, tôi xin cha Bề trên Xuân bích, là Linh hướng cũ của tôi khi học đại chủng viện, giúp tôi tĩnh tâm. Tôi còn nhớ, chiều thứ bảy, ngày cuối cùng cuả buổi tĩnh tâm, tôi vào nhà nguyện của chủng viện, cầu xin Chúa cho biết ý Ngài, tôi nói,”Lậy Chúa, xin cho con biết thánh ý Chúa về đời sống hôn nhân của con? Nếu đây không phải là ý Chúa muốn, thì con xin hủy việc cưới hỏi, và trở về Vĩnh long ngay ngày mai.” Cầu nguyện xong tôi thấy mình tự tin và bình thản, ghi chép lời nguyện này vào cuốn nhật ký.


Chính nhờ những ngày tĩnh tâm này mà trong suốt 50 năm qua, tôi đã vượt qua được biết bao gian nan, thử thách; mỗi khi gặp khó khăn,vất vả ,tôi lại nghĩ tới lời cầu xin của tôi, và nhận ra rằng ,mọi việc xảy đến cho tôi là do sự an bài của Thiên Chúa, vì tôi đã cầu nguyện với Ngài trước khi tôi lập gia đình.

THẠCH TRONG (HĐN)

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

Mưa Đêm - Qua Đêm Mưa


Mưa Đêm

Còn mãi mưa hoài vỗ giấc êm
Ngỡ như ai đó gọi bên thềm
Mờ mờ giăng kín màng mưa bụi
Người hỡi có về nối mộng thêm.

Lắng tiếng mưa đêm rợn nhớ người
Lệ thầm rơi xé nát tim côi
Cõi xa một mảnh đời u uất
Mòn mỏi chờ nhau tận cuối đời.

Khóc...

Kim Phượng
***
Qua Đêm Mưa

(Phóng tác Mưa Đêm của Kim Phượng)

Thao thức canh dài mộng với mơ
Trăng khuya vàng úa quyện sương mờ
Gió lạnh lùa qua khung cửa trống
Cô phòng thấm ướt giọt mưa rơi.

Mưa đọng hàng mi lệ nhạt nhòa
Người xưa biền biệt nẻo trời xa
Đêm tàn mưa tạnh lòng không tạnh
Mưa vẫn hoài mưa mãi với ta.

Khóc nữa...

Rồi ánh dương hồng chợt lóe lên
Tàng cây ngọn cỏ óng mưa đêm
Mưa thôi tràn ngập lòng khuê nữ
Bóng dáng người xưa hiện trước thềm.

Mở trọn vòng tay đón đợi người
Đất trời bừng nở nụ cười tươi
Thảnh thơi bù đắp ngày xa cách
Vui thú điền viên đến hết đời.

Cười...

ChinhNguyen/H.N.T. Oct.1.2017


Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

Chung Vui


Đêm nay trần thế lắm trò chơi
Nhẹ gót Hằng Nga dạo khắp nơi
Kìa mặc khách hồn tuôn cảm xúc
Nọ tao nhân ý tỏ yêu đời
Dập dồn tiếng hát khi trầm bổng
Rực rỡ đèn đêm quả tuyệt vời
Tháng Tám tròn trăng lòng mở hội
Vui chung nào phải đợi câu mời

Kim Phượng
Trung Thu 2017


Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

Trái Bưởi



Nước sông không đến,
Nước bến không vào,
Làm sao có tép?

THẠCH TRONG(HĐN)

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

Vết Thương Đôi Lòng - Trúc Hồ - Lâm Nhật Tiến

thôi về đi,
mùa Đông đừng đến
cho cỏ cây thì thầm lời yêu em
cho tình yêu, một lần là mãi mãi
cho ngày sau, ta vẫn còn... có nhau...



Sáng Tác: Trúc Hồ
Ca Sĩ: Lâm Nhật Tiến
Thực Hiện: Asia Entertainment Official

Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

Mưa Đêm


Còn mãi mưa hoài vỗ giấc êm
Ngỡ như ai đó gọi bên thềm
Mờ mờ giăng kín màng mưa bụi
Người hỡi có về nối mộng thêm.

Lắng tiếng mưa đêm rợn nhớ người
Lệ thầm rơi xé nát tim côi
Cõi xa một mảnh đời u uất
Mòn mỏi chờ nhau tận cuối đời.

Khóc…

Kim Phượng

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Thì Vẫn Thế


Thân đơn lẻ đi trong mù sương lạnh giá
Trên muôn nẽo đường vạn ngã biết về đâu

Kim Phượng
***
(Cảm Tác Từ Thì Vẫn Thế Của Kim Phượng)

Chí bền vững tâm cứng rắn chẳng u sầu
Đường em bước dẫn về đâu? Đời an lạc.

Nguyễn Cao Khải


Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

Ô Kìa


Bài Xướng:

Nghe hơi lạnh lạnh trời chưa sáng
Thương mến mùa đông cánh phượng vàng
Chợt thấy ngoài song mai rỡ rạng
Ô kìa tháng chín gió thu sang!

Cao Linh Tử
***
Bài Họa:


Ngọn nến tình lung linh tỏa sáng
Hong mùa lên muộn trổ hoa vàng
Sương đêm lấp lánh hừng đông rạng
Chờ đợi chân người nhẹ bước sang

Kim Phượng

Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

Thơm Rơi


Tây Đô, nơi tôi đã đến, khi vừa bước chân vào ngưỡng cửa Đại Học và cũng là nơi tôi giã từ đất mẹ mà đi.

Tôi trở về đây một lần, nhưng chẳng dám đi lại ...đường xưa lối cũ. Nhưng trong ký ức tôi, dấu chân chim êm đềm còn đó, con đường tình ái còn kia và hình ảnh quê hương vương vấn hoài trong tâm trí nhỏ nhoi. 
Và lần này, rất...rất...tha thiết, Buổi Họp Mặt Gia Đình Kỹ Thuật Vĩnh Long của Quý Thầy Cô, Các Anh Chị nguyên là Học Sinh Kỹ Thuật Vĩnh Long, đang ở, làm việc hay đang có mặt ở Cần Thơ sẽ mang lại cho các Bạn Hữu Một Thời nơi quê nhà cũng như hải ngoại ấm lòng và giữ lại chút thơm rơi sau Buổi Họp Mặt. 

Kính chúc quý Thầy Cô và tất cả các Anh Chị có một ngày 30 tháng 9 năm 2017, để nhớ và chắc chắn không bao giờ quên. 

Thơm Rơi 

Đêm qua say giấc chiêm bao 
Cái mùi hoa bưởi ngạt ngào tình quê 
Bao giờ ríu rít đưa về 
Cạnh đường Sông Hậu tỉ tê nỗi lòng 
Bầy chim vỡ tổ hằng mong 
Tây Đô bừng lại tuổi hồng ngày xưa 
Mây se màu áo xanh vừa 
Ôm tròn kỷ niệm vẫn chưa phai mờ 
Đàn lòng réo rắt cung tơ 
Bậc thương hoài cảm động hờ con tim 
Hồn thu níu bước chân chim 
Tuổi nào vừa thoáng gợi niềm nhớ nhung 
Tìm nhau trong cõi muôn trùng 
Gọi nhau chấp cánh vui chung họp đàn 
Dẫu mà vó ngựa thời gian 
Rượu tương phùng tiếp vơi tràn lại vơi 
Luyến lưu khôn tỏ nên lời 
Tây Đô giữ lại thơm rơi chốn này 

Kim Phượng 
Ảnh: Kim Phượng


Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

Đưa Tình Vào Cõi Thiên Thu


Hai năm xa em, Đỗ Hữu Tài ơi, nguyện cầu Hương Linh của em được an bình nơi nhà Chúa

Đường trần oan nghiệt chia đôi
Em mây lơ lững trôi trôi trắng trời
Biệt ly khuất bóng nghẹn lời
Ngậm ngùi thương xót mảnh đời trái ngang
Thân đơn bóng chiếc ngày tàn
Chữ duyên ôm trọn dỡ dang riêng mình
Đưa tình gọi nắng thủy tinh
Mau mau hong ấm khối tình thiên thu

Kim Phượng



Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017

Lời Cuối Cho Cụ Bà Võ Thị Thoại ( Điếu Văn)


Thời gian quá nhanh!
Mới đó mà đã 15 năm trôi qua. Ngày 24 tháng 9 năm 2002, Má đã vĩnh viễn rời khỏi cuộc đời. 
Từ lúc còn là một cô bé, đến khi về làm dâu và sau đó trở thành là mẹ của những đứa con, là chủ của một gia đình, việc thờ cúng ông bà, Má lấy đó làm niềm tin.

Nhưng, trong những ngày cuối đời, Má đã nhờ Vị Linh Mục, cho Má một câu kinh để "Má học". Một câu kinh dù ngắn, gọn, chỉ có 11 chữ, so ra rất khó khăn cho một người mà theo lời bác sĩ cho biết, chỉ còn một tuần lễ trên dương thế mà thôi. 
Cuối cùng rồi Má cũng thuộc lời kinh thứ nhất. Má tiếp tục, xin học thêm câu kinh thứ hai. Rất tiếc, chỉ được nửa câu...Má không còn cơ hội nữa rồi.

Lúc sinh thời, Má rất hâm mộ Vị Linh Mục, và phải chăng có sự gặp gỡ trong tâm hồn, chính Ngài là Người đọc điếu văn...đưa Má rời khỏi cuộc đời...

***
( Võ Thị Thoại năm 15 tuổi)

Kính thưa quí ông bà anh chị em,

Trong những ngày tháng cuối đời của cụ bà Võ thị Thoại, tôi được may mắn gặp cụ hai lần. Lần thứ nhất, 45 phút, lần thứ hai khoảng 80 phút. Tổng cộng chỉ được hơn hai tiếng đồng hồ. Vậy mà đối với tôi sau hai lần gặp gỡ ngắn ngủi ấy, tôi biết chắc rằng hình ảnh và phong thái của cụ sẽ vĩnh viễn lưu lại trong tâm hồn tôi. Nghe tin cụ mất, tôi đã bàng hoàng thương tiếc, gần như một người con vừa mất mẹ. Ngay cả đứa cháu của tôi, đã theo tôi hai lần đi gặp cụ, cũng vùi khóc ròng như một người cháu ruột vừa mất bà.

Cụ bà Võ Thi Thoại là một người như thế nào mà chỉ trong vài lần tiếp xúc với cụ, tôi đã bị cụ cuốn hút mãnh liệt nhanh chóng như vậy? Cụ là ai mà chỉ trong hai tiếng đồng hồ chuyện trò, tôi đã nuối tiếc ngẩn ngơ vì không còn cơ hội gặp lại cụ nữa? Quí ông bà anh chị em, chúng ta hãy cùng nhau lần giở lại trang sử đời cụ để tìm cách trả lời cho câu hỏi này.
Như một sự tình cờ ngẫu nhiên nhưng mang đầy ý nghĩa, cụ là một món quà đầu năm mới cho cuộc đời, vì cô bé Võ Thi Thoại sinh vào đúng ngày Mùng Một tháng Giêng năm 1924. Quê cô ở Vĩnh Long, vùng đất ngọt ngào tình tự quê hương. Cô thôn nữ Thoại chất phác thật thà như bản tính cố hữu của người miền nam. Chắc chắn lúc đó cô rất đẹp, vì lần đầu tôi gặp cụ, khi cụ đã hơn 78 tuổi, cụ vẫn còn nhiều nét thanh xuân mặn mà của thời con gái, mặc dù bây giờ người ta chỉ có thể khen cụ đẹp lão mà thôi.

Không có gì đáng ngạc nhiên, khi cô Thoại vừa đến tuổi trăng tròn, 15, 16, thì cụ ông, Lê Văn Sang, trước kia là một chàng công tử con nhà giàu, đã say mê cô thôn nữ. Lúc đầu, cụ ông còn bày đặt giả đò đi kiếm bạn cho cô, kiếm hoài không được. Dĩ nhiên là không được vì cụ ông đã có chủ ý rõ rệt “Em ơi! Kiếm hoài hổng được, thôi thì, em chịu đại anh cho rồi”. Sau lời cầu hôn ấy, hình như, cô thôn nữ đã gật đầu ưng thuận. Chàng công tử biết tỏng câu ca dao: “Cưới vợ thì cưới liền tay, chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha”. Bị dèm pha chưa chắc đã sợ nhưng chỉ sợ có thằng nào nhanh chân dớt trước thì lại tiếc ngẩn tiếc ngơ.

Nếu hỏi rằng cụ Bà Võ thị Thoại là một người như thế nào mà đã cuốn hút tôi mãnh liệt. Xin thưa rằng bởi vì cụ vừa đẹp, vừa dịu hiền lại vừa chất phác thật thà. Về nhà chồng năm 16, cô thôn nữ bây giờ đã là vợ, còn nhiều nét ngây ngô dại khờ. Cô nấu canh cho gia đình, bố chồng ăn xong chép miệng nói: “Con ơi! Canh hơi bị cứng”. Cô nhanh nhẹn trả lời: “thưa Tía, con hầm canh lâu lắm mà! Cứng sao nổi mà cứng, hả Tía?” Bố chồng mỉm cười đáp lại: “Tía nói cứng nghĩa là canh bị mặn, nhưng không sao đâu, con còn nhỏ, từ từ rồi tía má sẽ chỉ dạy thêm.” Câu nói dịu dàng ấy của Bố chồng, đã in sâu vào tâm khảm của nàng con dâu. Ở đời, người ta thường mỉa mai sự khắc nghiệt của bố mẹ chồng đối với nàng dâu. Trong gia đình chồng của cô Thoại, không hề có chuyện đó. Chính nhờ sự dịu dàng của Bố chồng, con dâu Thoại đã cảm nhận được những bài học về sự nhân ái trong cuộc đời Nhờ cảm nhận được bài học độ lượng này, nàng con dâu đã đem áp dụng lại để đối xử với mọi người, và đặc biệt nhất, để chỉ dạy giáo dục cho các con về sau.

Nếu hỏi rằng Cụ Bà Võ Thị Thoại là ai mà đã cuốn hút tôi mãnh liệt. Xin thưa rằng vì cụ hiếu thảo với bố mẹ, biết chấp nhận lầm lỗi, biết cảm kích trước lòng độ lượng của bố mẹ và biết học hỏi để truyền dạy lại cho con cái, cũng như chính cụ biết sống thực hành lòng độ lượng đó khi đối xử với mọi người chung quanh.

Thập niên 1940, chiến tranh tiếp tục leo thang khốc liệt tại quê hương. Dân chúng khốn khổ trăm chiều ngược xuôi lánh nạn, giặc Tây rồi lại Việt Minh. Mỗi lần Tây đi càn, tất cả con trai, đàn ông trong làng đều phải đi trốn, nếu không muốn bị chém đầu xử tử. Một mình cô Thoại ở lại nuôi con. Cô học tới lớp cao nhất bậc tiểu học, đối với thời bấy giờ, phải kể là một người có học thức cao. Nhờ thầy giáo Phụng hết lòng dạy dỗ, cô biết tiếng Pháp. Và chính nhờ số vốn ngoại ngữ này, cô đã cứu giúp được nhiều người bà con hàng xóm vì khả năng đối đáp trôi chảy nhuần nhuyễn của cô với giặc Tây.

Năm 1968, tết Mậu Thân, một lần nữa, gia đình ông bà Sang Thoại, lại bồng bế nhau trốn chạy rời Làng Giống Ké, Quận Vũng Liêm. Những sạp buôn trong chợ lại bị đốt sạch, cuối cùng, cả gia đình đành kéo nhau trở về quê nội. Sự giàu có của gia đình nội, tới thời gian này, vì chiến tranh loạn lạc, đã bị khánh kiệt gần như hoàn toàn. Nếu chúng ta từng đọc truyện của Hồ Biểu Chánh, một nhà văn nổi tiếng người miền nam, chúng ta không thể quên được cái Lộ ông Bang, ông Bang đắp đường lộ, ông Bang chính là bố chồng của Bà Thoại. Gia đình giàu sang nhưng không tự cao hách dịch, ông bà đối xử rất tử tế với những người làm công và tá điền, sẵn sàng trợ giúp bằng mọi cách cho những người nghèo khổ khốn cùng. Các con cháu bây giờ, vẫn nhớ ơn ông bà, vì phước đức của ông bà để lại.

Nếu hỏi rằng cụ Bà Võ Thị Thoại là một người như thế nào mà đã cuốn hút tôi mãnh liệt. Xin thưa rằng vì cụ rất nhân từ, rất can đảm và rất cương quyết, sẵn sàng đối phó với mọi gian nan thử thách, mọi tình huống nghiệt ngã trong cuộc đời để tận tụy phục vụ cho bố mẹ, cho chồng con và cho mọi người.

Năm 1975, quốc nạn bất ngờ ập đến, cuộc sống càng ngày càng cơ cực. Ông phải lặn lội đi xa coi sóc nhà máy xay lúa, một mình bà ở nhà nuôi dạy con cái. Mười đứa con, cả trai lẫn gái đều được khuyến khích theo học. Học hỏi không chỉ trong kiến thức, nhưng còn học cách làm người, như cha mẹ như ông bà. Bà Thoại khi rỗi rảnh kể lể chuyện ông Sang cho con cháu nghe, bà vẫn còn bùi ngùi lúc nhớ đến kỷ niệm ngày xưa. Ngày xưa, mà ông đã biết viết thơ về cảm ơn bà đã thay ông chăm sóc dạy dỗ các con nên người. Ngày xưa, mà khi bà bị bệnh nằm trên thường 28 ngày, dù đầy người giúp việc trong nhà nhưng ông cũng nhất định nghỉ làm trọn tháng để tự tay cơm bưng nước rót hầu hạ bà. Chúng ta sẽ vô cùng lầm lẫn, nếu cho rằng ngày xưa tình nghĩa vợ chồng không biết cách biểu lộ sự tình tứ lãng mạn và âu yếm mặn nồng. Một người con đã kể lại, chưa bao giờ thấy ba má to tiếng cãi nhau dù chỉ là một lần. Không phải là hai ông bà giấu giếm sự thật hay tránh né xung đột nhưng chỉ bởi vì hai ông bà biết cảm thông, biết chấp nhận, biết tôn trọng lẫn nhau và biết chân thành yêu thương nhau.Nếu hỏi rằng cụ Bà Võ Thị Thoại là một người như thế nào mà đã cuốn hút tôi mãnh liệt. Xin thưa rằng vì cụ hết lòng chung thủy với chồng con, hết lòng hết sức để nuôi dạy các con nên người, vì cụ không chỉ dạy dỗ các con bằng miệng lưỡi ngon ngọt, nhưng bằng chính đời sống như một tấm gương về lòng độ lượng của cụ.

Như rất nhiều các gia đình khác, sau biến cố 1975, ông bà tìm cách cho các con vượt biên, dù có phải vay mượn nợ nần. Đến năm 1984, ông bà được các con cháu bảo lãnh sang Úc. Tuổi đời đã chồng chất, nhưng cụ ông cụ bà không xuôi tay đầu hàng với tuổi đời. Năm 1984, bà đã 60 ngoài, ông đã gần đến thất thập cổ lai hi, nhưng cụ ông cụ bà vẫn chăm chỉ học tiếng Anh. Các thầy cô người Úc đến nhà dạy đều phải cúi đầu khâm phục sự nhẫn nại kiên trì và cương quyết của hai người học trò đáng tuổi cha mẹ họ, nhưng vẫn khiêm tốn tập đọc tập nói từng câu từng chữ. Quí thầy cô vụt trở thành bạn hữu thân thiết, vì khi học xong, ông bà thường mời họ ở lại dùng cơm, đối xử với họ đúng theo tinh thần hiếu khách và kính trọng của văn hóa Việt Nam Nhất tự vi sư, bán tự vi sư. Hai ông bà cụ không chỉ tôn trọng thầy cô, nhưng còn trân trọng tình bằng hữu đối với mọi người. Không biết thì thôi, nhưng ai đã từng gặp cụ ông cụ bà thì không thể nào cưỡng lại sự cuốn hút mãnh liệt của cả hai người. Sự cuốn hút của một tấm lòng nhân từ hiếu khách chân thành. 

Rất tiếc, cụ ông qua đời trước cụ bà bốn năm. Tình nghĩa vợ chồng sau hơn nửa thế kỷ sống chung đành đứt đoạn chia lìa. âu cũng là định mênh, âu cũng là lẽ đương nhiên của thân phận làm người. Bốn năm chờ đợi, cụ bà vẫn cương quyết ở lại ngôi nhà cũ, vì ngôi nhà là kỷ niệm của một thuở yêu thương gắn bó vợ chồng. Trước khi ra đi, cụ bà đã trối trăn lại cho các con Ba ở đâu thì Má ở đó. Nếu có chôn thì để ba với má chung một nấm mồ, nằm bên cạnh bờ tre, nơi ba má gặp gỡ nhau lần đầu. Cô thôn nữ Vĩnh Long về nhà chồng năm 16 tuổi, đến khi nhắm mắt, cũng vẫn một lòng chung thủy theo chồng, khi còn sống cũng như lúc qua đời.

Trong những ngày tháng cuối đời, niềm tin của cụ vẫn gói trọn vào sự biết ơn thờ cúng tổ tiên ông bà. Tuy nhiên, cụ Võ Thị Thoại còn mở rộng tâm hồn để đón nhận thêm niềm tin vào Trời Phật, Thượng Đế và Thiên Chúa Cụ thường xuyên suy niệm đọc kinh, chăm chú nhìn vào di ảnh của ông bà, của chồng và nhìn lên thánh giá. Đã có lần một người con hỏi mẹ: Má có sợ chết hay không? Cụ bảo: Má không sợ, nhưng chỉ sợ không có ai chăm sóc cho cháu Ngân, đứa cháu đi du học đang ở chung với bà. Đến giây phút gần đất xa trời như thế mà cụ vẫn một lòng hiền mẫu lo lắng cho các con các cháu. Sau cùng, cụ đã thanh thản, bình an nhắm mắt ra đi vào lúc 8 giờ 30 tối ngày 24 tháng 9 năm 2002. Vào đời vào đầu mùa Xuân, cụ từ giã cõi đời cũng vào một mùa Xuân. Phải chăng đời cụ mãi mãi là một mùa xuân cho mọi người?

Kính thưa quí ông bà anh chị em,

Xin chân thành cảm ơn quí vị đã kiên nhẫn lắng nghe câu chuyện của gia đình cụ bà Võ Thị Thoại. Có lẽ bây giờ, chúng ta đã đủ dữ kiện và chi tiết để trả lời cho câu hỏi của tôi: Cụ là một người như thế nào, cụ là ai mà chỉ sau hai lần gặp gỡ, tôi đã bị cụ cuốn hút mãnh liệt cho đến nỗi sự ngậm ngùi nuối tiếc của tôi rất gần với sự than khóc của một đứa con mất mẹ.

Nếu có thể tóm gọn lại, thì cụ bà Võ Thị Thoại đã cuốn hút mọi người bởi vì cụ có một tấm lòng độ lượng chân thành: Tấm lòng hiếu thảo của một người con đối với bố mẹ, tấm lòng chung thủy sắt son của một người vợ đối với chồng, tấm lòng mẫu tử dạt dào thiết tha của một người mẹ đối với các con, tấm lòng khoan dung nhân hậu của một người bà đối với các cháu, tấm lòng tử tế thân thiên của một người bạn đối với bằng hữu hàng xóm láng giềng và ngay cả tấm lòng hiếu khách cởi mở chân thành đối với người dưng nước lã. Nếu tính theo số thời gian được gặp cụ, thì tôi chỉ là một người dưng, nhưng người dưng hay người thân không tùy thuộc vào số lần gặp gỡ bên ngoài, mà tùy thuộc vào sự gặp gỡ của hai tâm hồn. Đối với tôi, mặc dù chỉ trong hai lần gặp gỡ nhưng tôi đã là một người thân của cụ, và cụ đã là một người thân của tôi, vì tôi và cụ đã gặp gỡ nhau ở sự sâu thẳm cảm thông của hai tấm lòng.

Cảm ơn cuộc đời đã ban tặng cho chúng ta món quà cụ bà Võ Thị Thoại.

Cảm ơn cụ bà đã ban tặng cho chúng ta món quà của một tấm lòng độ lượng. Cảm ơn cụ bà đã để lại cho cuộc đời những người con, dâu, rể, cháu chắt. Họ sẽ là những chứng nhân đích thực của cách sống độ lượng Võ Thị Thoại, để người khác khi nhìn vào hoa trái đời sau sẽ biết giá tri của cội nguồn đời trước. 

Dưới nhãn quan của một cuộc đời bình thường, với niềm thương tiếc vô hạn và trong niềm cảm thông chia sẻ nỗi buồn với gia đình con cháu, chúng ta xin vĩnh biệt cụ Võ Thị Thoại. Nhưng dưới nhãn quan của một niềm tin tôn giáo, với niềm hy vọng vào một hội ngộ ở cõi vĩnh hằng, chúng ta chỉ xin tạm biệt cụ. Như đã có lần cụ kể lại cho các con: Cụ bà mơ thấy cụ ông đang xây nhà mới để đón cụ về. Như thế, cụ bà phải lên đường ra đi để được trở về đoàn tụ với cụ ông. Như di ngôn sau cùng của cụ để lại cho các con: Các con hãy biết đoàn kết, biết chăm sóc đùm bọc và yêu thương nhau. Hẹn ngày gặp lại các con trong một thế giới khác, thế giới của sự bình an và hạnh phúc đời đời. Riêng cá nhân tôi, tôi rất cần gặp lại cụ, vì cụ còn một câu chuyện leo cây lý thú mà cụ định kể cho tôi nghe nhưng chưa có cơ hội. Xin tạm biệt cụ, hẹn ngày được vinh dự gặp lại cụ trên thiên đường của niềm hạnh phúc và bình an.

Đã có nhiều tiếng khóc tiếc thương vô vàn cụ bà Võ Thị Thoại, nhưng trong những giọt lệ đó, hy vọng sẽ tiềm ẩn một nụ cười biết ơn cuộc đời trần thế của cụ, giống như nụ cười thật tươi của cụ trong di ảnh để lại cho chúng ta ngày tiễn đưa cụ hôm nay.

Melbourne 24 - 9 - 2002 
Linh Mục Đinh Thanh Bình

Thơ Tranh: Đời Mẹ Đẹp Bức Tranh Thêu

Tưởng nhớ về Má lần Giỗ thứ 15 Ngày 24/9
Con nguyện cầu Má Hạnh phúc cùng Ba nơi Thiên Đàng
( Con Kim Phượng)


Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh

Thơ Tranh: Đượm Tình Cha Mẹ

Tưởng nhớ Ngày Giỗ lần thứ 15 của Má 24/9 
Nguyện cầu Ba Má cùng anh Bảy Hiệp được hạnh Phúc nơi Nhà Chúa!


Thơ: Lê Kim Hiệp
Thơ Tranh: Kim Oanh

Thơ Tranh: Chim Thiên Đường

Ba Má ra đi khi Úc bước vào Xuân. 
24/9 là đúng Giỗ lần thứ 15 của Má.
Thương yêu gửi về Má Ba và nguyện cầu Ba Má hạnh phúc nơi Thiên Đàng!
(Con Kim Oanh)


Thơ &Thơ Tranh: Kim Oanh


Hạ Trắng - Trịnh Công Sơn - Tiếng Đàn Phủ Hiền


Nhạc Trịnh Công Sơn
Tiếng Đàn của Phủ Hiền
Phủ Hiền Thực Hiện

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

Thu Ly Biệt - Thương Hận Thu


Hồn chìm đắm giữa rừng thu bát ngát
Lá vàng rơi trên nhung mượt cỏ non
Phút chia xa lòng hoài luyến nhớ
Bao vấn vương xao động mắt thu buồn

Chân nhẹ bước nghe lòng còn vướng lại
Nắng thu buồn soi dõi chiếc bóng đơn
Ngày dần buông chiều vàng dần sắp tắt
Bờ mi hoen với tháng đợi năm chờ

Ngọn gió tới lay cành xào xạc lá

Kim Phượng
***
"Ngọn gió tới lay cành xào xạc lá"
Để một trời "Thu Ly Biệt" tang thương...

Cảm Tác:
Thương Hận Thu


Cách biệt tình xưa tưởng dễ dàng
Quên rồi kỷ niệm… Bỗng mùa sang!
Hoàng Lan trổ rực chừng xao xuyến
Phượng Vĩ tàn phai để nhỡ nhàng

Dậy nắng, còn mơ "vòng sợi đỏ"(*)
Mù sương, chẳng thiết "động hoa vàng"(*)
Không người, có đủ thương ...sầu... hận...
Bủa chặt tim này... phải hét vang!

(*) vòng sợi đỏ: sự tích Nguyệt Lão.
(*) động hoa vàng: sự tích Từ Thức.

dovaden2010


Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

Pleiku, Mùa Dã Quỳ


Bài Xướng:

Pleiku, Mùa Dã Quỳ

(Đoạn đầu bài thơ để tưởng nhớ đến nhà thơ Lê Kim Hiệp
và cũng là ngày giỗ đầu 8/11 của người)

Chiều về phố núi mờ sương
Dã quỳ lã ngọn nghĩ thương thân mình!
Cánh hoa vàng rực đượm tình
Nhớ màu em mặc áo in vào hồn

Song Quang
***
Bài Họa:


Buồn tênh Phố Núi mù sương
Dã quỳ vàng đóa nhớ thương riêng mình
Cánh hoa rực rỡ lưu tình
Nhẹ làn hương thoảng đậm in tận hồn

Kim Phượng
Họa thay em Kim Hiệp


Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

Thư Mời Họp Mặt Gia Đình Kỹ Thuật Vĩnh Long Lần Thứ 1 Thuộc Khu Vực Cần Thơ


Ban Liên Lạc  Kỹ Thuật Vĩnh Long xin kính chuyển thư mời đến:
Quý Thầy Cô và các Bạn cựu học sinh Kỹ Thuật Vĩnh Long
(đang ở, làm việc, hay đang có mặt ở Cần Thơ)



Về việc: Mời dự họp mặt Gia Đình Kỹ Thuật Vĩnh Long
 Khu vực Cần Thơ – Lần thứ 1  
Ghi chú: 
-Ban Tổ Chức đang gửi thư mời đến Quý Thầy Cô cà các bạn cựu học sinh KTVL (đang ở, làm việc, hay đang có mặt ở Cần Thơ) về dự họp mặt Gia Đình Kỹ Thuật Vĩnh Long (Khu vực Cần Thơ – Lần thứ 1) ngày 30/9/2017.
-Trường hợp đến ngày 20/9/2017 mà quý Thầy Cô và các bạn chưa nhận được thư mời, xin vui lòng liên lạc báo với Ban Tổ Chức , để BTC gửi thư mời bổ sung cho được đầy đủ. Cám ơn!
*Liên lạc Ban Tổ Chức:
-Trần Triều Sanh kt62: 01682270152
-Lê Đức Thắng kt69: 0983399171
-Trần Bình kt71: 0913759505
-Nguyễn thị Xuân Hương kt70: 0976173961

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

Trống Vắng


Phượng vỹ đầu mùa thấm sắc tươi
Tìm đâu chẳng thấy tiếng ai cười
Lời chưa kịp tỏ người sao vội
Khoảng trống vườn tâm đến lặng người

Kim Phượng


Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

Thu Sầu



Lá rơi nhè nhẹ cuốn theo dòng
Vằng vặc trăng thu mỏi mắt mong
Mộng đẹp đầy vui giây phút ấy
Đã xa rồi chết lặng bên song

Đâu tình thơ lúc tựa vai kề
Lòng lắng êm đềm lạc cõi mê
Xao xuyến rộn ràng hồn trĩu nặng
Mấy thương chi lắm nhạt hương thề

Thu ai đem đến nỗi u sầu
Một trái tim nồng một vết khâu
Dấn bước đường trần thân mệt mỏi
Đất trời lồng lộng cố nhân đâu

Kim Phượng


Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

Đơn Độc


Ngậm ngùi tri cố sự
Đông giá nở anh đào
Cô phụ nhìn hoa tím
Nghe lòng đợt sóng xao

Mùa hoa giữa tháng đông
Viễn xứ biết hay không
Sang thu mai cũng nở
Đơn độc giữa mùa đông.

Cao Linh Tử

Cảm tác từ Hoa Đào Trước Gió Đông...Hoa Đời Trong Giông Bão của Kim Phượng


Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

Thăm Vườn Hoa Keukenhof (Hoà Lan) - 17- 5 -2017 ) - 17- 5 -2017


Keukenhof là vườn hoa tulip lớn nhất thế gìới. Ai cũng biết Hoà Lan nổi tiếng với loại hoa nầy. Mỗi năm họ xuất cảng hàng triệu củ hoa tulip đi khắp thế giới. Hoa tulip chỉ nở vào vào muà Xuân nên Keukenhof chỉ mở cửa cho công chúng vào xem có 2 tháng, năm nay từ 23/3 tới 21/5./2017. 

Do đó muốn thăm Keukenhof thì phải đến Amsterdam vào khoảng thời gian nầy. Keukenhof nằm ở vùng ngoại ô ,thuộc làng Lisse. Muốn thăm Keukenhof thì phải tới Schiphol airport, lây xe bus # 858 Keukenhof Express , chạy chừng 35 phút là tới nơi.  


Chúng tôi mua vé Region Travel Ticket đi trọn ngày, dùng cho tất cả bus, metro, train ra tới ngoại ô, giá 18.5 Euro ( mắc hơn ở Paris nhiều, ở Paris cũng cùng một loại vé bao luôn 1 tuần Navigo decouverte chỉ có 22.5 Euro , trung bình 3.2 Euro/ngày ). 

Vé vào cửa Keukenhof là 16 Euro / người. Phong cảnh Keukenhof rất nên thơ, với hàng trăm loại hoa tulip, đủ màu trắng, đỏ, tím, vàng khoe sắc, với nhiều sông, suối bao quanh. Đi chơi ngoài vườn xong, bạn vô thăm nhà kiếng trưng bày hoa tươi trong chậu. 

Họ có làm một áo cưới khổng lồ kết hoa tươi, để cho mấy bà xếp hàng vô đứng chụp hình. Bên cạnh vườn hoa là một cánh đồng rộng bát ngát, có lẽ trồng lấy củ để bán. Phải mất 3 - 4 giờ mới có thể thăm viếng hết vườn hoa nầy.. Chúng tôi đến đây là cuối muà, hoa đã nở rộ và sắp tàn, và chỉ còn vài ngày nữa là vườn hoa đóng cửa, tuy nhiên vẫn còn kịp để thưởng lãm một vườn hoa đẹp.







Kinh Luân

Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

haiku 71


haiku 71

thủ thỉ
từng nỗi u sầu
lá thu

dovaden2010-19/8/2017
***
Cảm Tác:

Hồn Thu


sầu lên
len lén tâm tư
hồn thu

Kim Phượng

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

Lấy Lại Căn Bản


Ngày 18 tháng 12, 1946, lúc tám giờ tối, tiếng súng vang giội khắp nơi trong thủ đô Hà nội. Cuộc tiêu thổ kháng chiến bắt đầu! Cha Bề trên và tôi đi chữa bệnh tại nhà thương Saint Paul, đang chuẩn bị trở về Châu sơn thì bị kẹt lại.

Niên học 1948-1949 tôi được nhận vào lớp Đệ tứ trường Dũng lạc, miễn phí vì là Đệ tử Châu sơn. Hồi đó tôi mất căn bản về tất cả các môn, trừ Pháp văn; tôi nhớ mãi: Thầy Nguyễn văn Mùi dạy lớp tôi hai môn, Việt và Pháp, một hôm thầy ra cùng một đề cho cả hai môn; bài làm Việt văn tôi được tám chín điểm gì đó; nhưng bài Pháp văn tôi được tới mười ba hay mười bốn, tôi không nhớ chính xác là bao nhiêu, chỉ biết là thầy đã phê , “Anh viết tiếng Pháp hay hơn tiếng Việt!” Lúc đó tôi rất buồn, nghĩ mình là người Việt nam mà viết tiếng mẹ đẻ không bằng tiếng ngoại quốc: coi như là mất gốc. 
Về nhà tôi cố gắng tìm đọc những bài xã thuyết của các báo cũ cũng như mới, mượn được của bất cứ người nào tôi quen; tôi cũng tìm đủ mọi cách mua những sách tập làm văn để đọc thêm. Kết quả trong bài thi cuối năm, thầy phê, “Anh viết văn nhà báo!” Anh văn là môn tôi mất căn bản nhất, vì tôi chưa từng bao giờ học nó. Rất may, có một người quen cho tôi tiền đi học thêm. 
Hồi đó thầy Lê Bá Kông, vừa dạy trường Dũng lạc vừa mở lớp dạy thêm tại nhà; sáng nào tôi cũng dậy sớm, tới nhà thầy học, rồi đi thẳng tới trường luôn. Còn các môn khác như toán,lý, hóa tôi phải mua sách tự học lấy. 

Nhờ sự cố gắng vượt mức, mà tôi đã theo kịp chương trình, và cuối năm được lên lớp!

THẠCH TRONG (HĐN)