Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

Cánh Thiệp Đầu Xuân Gợi Nhớ

      Xuân Nhâm Thìn, một mùa xuân ly hương tin yêu và ý vị cho một đời người xa xứ! 
      Từ bên kia bờ đại dương, “cánh én” bay về…báo tin. Đó là một tấm thiệp mừng xuân. Thật xúc động và tôi xem như món quà nhận được trong Năm Mới. Phải chăng bưu điện Bến Tre thay gió đưa hương xuân quê nhà sang tận đây, lục địa Úc châu. Tấm thiệp đã mang niềm vui với những lời chúc lành tới, từ một người bạn. Người bạn chỉ một lần gặp gỡ, trong chuyến họp bạn thường lệ hàng năm, tổ chức vào Chúa Nhật, tuần lễ cuối tháng Mười Một. Đây là lần họp thứ 15, tại Bến Tre, của các Cựu Giáo sinh Lớp 6 Khóa 8, Trường Sư Phạm Vĩnh Long. Người bạn mà tôi muốn nhắc đến là anh Nguyễn Hữu Tài, sinh quán tại Bến Tre.


      Buổi sáng hôm ấy, Chúa Nhật 27.11.2011, chuyến xe buýt 30 chỗ ngồi, đậu trên lề đường ngay Kho Bạc Nhà Nước Vĩnh Long. Theo dự định, mọi người sẽ tề tựu nơi đó và sẽ khởi hành lúc 6:30 sáng. Tuy nhiên, vì trở ngại vào giờ chót, người tổ chức đến trể, nên 7 giờ xe mới lăn bánh. Người đến đúng hẹn và sớm nhất, có thể đưa vào kỷ lục là chị Lê Ngọc Điệp. Hai mươi chín người trên chuyến xe này, được lo chu đáo từ A đến Z. Để tranh thủ với thời gian và bớt gánh nặng cho gia chủ, bữa điểm tâm được tổ chức ngay trên xe. Thức ăn gồm có bánh mì thịt, các loại trái cây với chôm chôm, quit, tha hồ ăn., nước uống và có cả khăn lau mặt, không thiếu thứ chi.

      Trong nhóm, đa số là người Vĩnh Long. Ngoài ra có các bạn ở nhiều địa phương khác đến như Cần Thơ, Long Xuyên, Châu Đốc, Mỹ Tho, Sài Gòn và sau cùng là các bạn đang định cự nơi tổ chức, tỉnh Bến Tre. Sự sắp xếp của ban tổ chức, luôn nghĩ đến sự tiện lợi cho các bạn cùng khóa. Những anh chị từ Châu Đốc, Cần Thơ, đến Vĩnh Long trước một hôm. Qua hôm sau, trên con đường đi về hướng Mỹ Tho, xe dừng, rước thêm anh Lượm. Khi xe vào địa phận Mỹ Tho, còn rước thêm chị Hạnh và cháu. Cuộc hành trình xuôi Bến Tre, trạm dừng chân là siêu thị của tỉnh. Nơi đây, chúng tôi được nhập nhóm chung với xe 7 chỗ ngồi của anh Đẹp. Để thoải mái hơn 4 thành viên trong nhóm được chuyển sang xe của anh Đẹp. 

      Xe trực chỉ đến nhà gia chủ là chị Dương Thị Anh thuộc huyện Ba Tri. Tại nơi đây có thêm sự hiện diện của anh Xiêm, anh Tài ( Tài Sài Gòn). Hai anh đi xe gắn máy từ Sài Gòn đổ xuống. Tại Bến Tre có chị Anh, người đầu bếp trứ danh, anh Chánh, anh Tài (Tài Bến Tre) và anh Vinh. Các bạn trong nhóm và đoàn thê tử, vị chi 39 vị. Trong số 39 người này, hai người ngoài nhóm, nhưng may mắn được tham gia là chị Nhung và tôi. Âu cũng là duyên, chúng tôi về Việt Nam đúng lúc. Chị Nhung từ Mỹ, còn tôi từ lục địa lẻ loi Úc châu. Mặc dù làm người “ăn ké”, nhưng tôi có háo hức vì được gặp lại ba người bạn cùng lớp Đệ Nhất A3 là Lê Ngọc Điệp, Hoàng Thị Thơ và chị Nhung. Hôm ấy, tôi còn có dịp nhìn lại một người thời áo trắng mà tôi rất ái mộ ngày xưa là cô Tào Xíu Xương, em của Tào Xíu Châu, người bạn cùng thời Trung học của tôi. Một người khác cũng rất quan trọng đối với tôi là Anh Huỳnh Hữu Đức, vị ân nhân đã giúp tôi tìm được người bạn Tiểu học bé dại, hơn hơn 40 năm lưu lạc. Ngoài sự háo hức gặp lại những người năm cũ, những người bạn mới vừa quen. Trong dịp này, tôi được viếng tỉnh Bến Tre, có những hàng dừa xanh bát ngát. Nơi tôi chưa từng đến nhưng rất quen thuộc với tên gọi trước đây là Kiến Hòa. Nơi có người bạn thân quen, nhưng chưa hề biêt mặt mà tôi đang kiếm tìm.

       Trên đường đi, thả tầm mắt, nhìn lại quê hương, thu lại những hình ảnh. Có chút xót xa…nhìn thấy những trẻ thơ lam lũ, kẻ gồng người gánh bán bưng. Không bao lâu, chúng tôi đến nơi muốn đến. Sau thủ tục chào hỏi gia chủ, bạn bè nói lời thăm nhau trong rộn rã thâm tình. Chúng tôi cùng đi thăm viếng đền thờ và lăng cụ Nguyễn Đình Chiểu, nơi ghi lại những di tích xa xưa một thời. Thôi thì bao nhiêu là máy chụp hình, bao nhiêu là “nhiếp ảnh gia” tha hồ ghi lại kỷ niệm, lưu lại cho mai sau. Khí trời hôm ấy hơi oi, nhưng có lẽ những hàng dừa cùng hòa lòng với người Bến Tre đón khách, nên chúng tôi chẳng mệt chút nào. Tạm đủ những hình ảnh lưu niệm, đoàn người trở về nhập tiệc. Người gia chủ với nụ cười thật tươi, không theo… “ Tiên chủ hậu khách”. Chị không ngơi đi tới, chạy lui, mang món này, tiếp theo món nọ. Thức ăn cứ thế mà tuần tự được mang ra, màu sắc vừa trông đẹp mắt và quá lạ lẫm với tôi. Nào là cá khoai lăn bột, chiên giòn. Gà nấu cá mòi dùng với bánh mì, món ăn lần đầu mà tôi được thưởng thức qua. Rất đặc biệt với tô cháo vịt nấu đậu xanh, nhắc đến mà tôi còn thèm thuồng nữa đây. Đặc sắc nhất là món cơm hấp với màu lá dứa xanh xanh, trộn nước cốt dừa beo béo, thêm vào chả trăng trắng cắt hạt lựu, trông rất bắt mắt. Ôi chao ơi là ngon! Món nào cũng ngon cả, chị Anh ơi! Thức uống thì chị lo chu tất cho cả nam lẫn nữ là nước nấu đậu đen và rượu đế hay còn gọi “nước mắt quê hương”. Món tráng miệng, nào là bưởi, xoài tứ quí cùng chén muối ớt cay cay.
       Trong buổi họp mặt hôm ấy, có điều đặc biệt mà không thể không nói ra. Đó là một chiếc bánh khá to, được mang từ Vĩnh Long để mừng sinh nhật của hai anh có cùng tháng sinh Mười Một. Lý thú thay là cả hai anh có cùng tên họ là Nguyễn Hữu Tài. Có lẽ từ đó, nên một được gọi là Tài Sài Gòn và một kia là Tài Bến Tre. Nhìn, nghe mọi người cùng hát mừng sinh nhật, hò reo, hát xướng, lòng tôi vui vui, xao xuyến như đang trở về thời áo trắng. Không ngờ, mấy mươi năm qua, những con người đang hiện diện nơi đây, đã từng là những vị…Vi Sư, giờ đây đang sống lại tuổi trẻ hồn nhiên, khơi lại một thời Giáo Sinh chập chững vào đời.


      Cuộc vui nào rồi cũng tàn! Phải kết thúc nhanh thôi, hầu đủ thì giờ cho các bạn nơi phương xa trở về nhà, nội trong ngày. Chỉ khi nào, chỉ có ai nhìn tận mắt giờ phút chia tay tạm biệt, mới hiểu được “cái tình” muốn họp mặt, ai đi xa rồi cũng muốn quay về. Hình ảnh lúc chia tay cũng được chụp lưu niệm lại trong luyến lưu. Ai cũng cười để “ăn ảnh”, đẹp, vui, nhưng đàng sau nụ cười đó, làm sao tránh khỏi bùi ngùi.

      Trước khi chia tay…một lời mời cho lần họp mặt tới, khiến tôi vừa xúc động, ngạc nhiên lẫn cảm phục vì sự mời gọi quá ư là mộc mạc mà chắc chắn, không đổi thay… Kỳ họp tới, lần thứ 16 ở Châu Đốc tại nhà chị Nguyễn Kim Cúc. Ngày hôm đó cũng sẽ là Chúa Nhật, tuần cuối của tháng Mười Một và tên người tổ chức được nêu ra, chịu trách nhiệm liên lạc trong năm tới. Lời mời thật đơn giản, gia chủ không cần nhắc nhở nữa, không bao thư, giấy mời, chỉ chừng ấy thôi mà thâm tình lắm rồi, khiến tôi ngẫn ngơ.

      Rời Việt Nam, tính ra từ ngày họp mặt đến nay, cứ tưởng đã quên, nhưng có người vẫn nhớ. Tôi vẫn còn được luyến lưu bởi người trong nhóm, qua tấm thiệp đầu xuân mà tôi vừa nhận được. Nhìn trên bì thư với con mộc tem ấn của bưu điện Bến Tre, ghi ngày 5 tháng 12 năm 2012. Một chút gì xao động khiến tôi rưng rưng. Mấy mươi năm ly hương, nay đất mẹ tìm về, gặp tình người chân chất đã để lại trong tôi chút gì để nhớ, khó quên.
      Rồi mai đây, trong những giờ đứng trước lớp, với những em học sinh Việt Nam tại hải ngoại, đang theo học tiếng mẹ đẻ, nhưng lại được xem là ngôn ngữ thứ hai. Chắc chắn rằng, tôi quyết sẽ truyền đạt lại cho các em cái tình người mà tôi đã nhận từ một người, người ấy đã một thời từng làm thầy, anh Nguyễn Hữu Tài cũng như những người bạn khoá 8 Cựu Giáo sinh Trường Sư Phạm Vĩnh Long hiện còn đang sinh sống nơi quê nhà. Tôi yêu thích sự quê mùa chân chất mà tấm lòng rất thật. Hãy thử nghĩ mà xem. Kể từ lúc chọn mua thiệp, viết lời chúc vui, ra bưu điện, dán tem vào và gửi đi. Để rồi phó thác “cánh én”… bay xa. So ra trong thời buổi chọn vật chất, phương tiện truyền thông quá nhanh chóng và tiện lợi, thì việc viết thiệp, gửi đi…Tôi chọn lối nhà quê này hơn! Làm sao không cảm nhận hạnh phúc có được, khi cầm tấm thiệp trong tay. 

      Về lại quê hương, có người thích đi chỗ này, chọn lựa chỗ kia để nhìn thấy cái đẹp đẽ, hùng vĩ của quê hương. Riêng tôi, tôi chỉ loanh quanh Sài Gòn, Vĩnh Long, rồi trở lên Sài gòn, về lại Vĩnh Long, nhưng may mắn, tôi gặp được những con người chân tình. Có được sự chân tình, thâm tình kia, thì không thể quên công lao và tấm lòng của những ai nhận lãnh trách nhiệm tổ chức. Cám ơn thay! Cám ơn anh Tài Bến Tre với lời chúc lành và qua Tấm Thiệp Đầu Xuân của anh, anh đã để lại trong tôi cả trời hạnh phúc với từng khuôn mặt, nụ cười của tất cả các anh chị Cựu Giáo Sinh Khóa 8.
      Thế cũng quá đủ cho đời người còn lại của tôi!

Kim Phượng
Xuân 2012