Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

Xướng Họa Thơ Mới: Một Chiều



Bài Xướng
Một Chiều...
 
Một chiều về ngang con sông
Bến xưa sóng lượn bềnh bồng
Con đò ai neo nỗi nhớ
Bờ lau cỏ úa vàng mong 

Một chiều qua góc phố quen
Thoảng thoảng mùi hương tóc mềm
Chạm nhẹ bờ vai kỷ niệm
Cây nghiêng cành đợi dài thêm
 
Một chiều quán lạnh chỗ ngồi
Nhớ ly xí muội chia đôi
Ly kem bốn màu chia nửa
Bao giờ hết ngọt người ơi
 
Một chiều về ngang trường xưa
Áo bay lồng lộng gió mùa
Nỗi nhớ đỏ đầu điếu thuốc
Cháy bừng ngàn tiếng guốc khua 

Một đêm hoài vọng thu qua
Vầng trăng xưa vẫn chưa già
Ngấn tròn đôi môi huyền ảo
Nụ hôn từ tạ xót xa 

Trầm Vân 
***
Các Bài Họa

Kiếp Giang Hồ

Ta, kẻ giang hồ núi sông
Chí trai ngang dọc tang bồng
Rong ruổi một đời phiêu lãng
Không màng kẻ nhớ người mong.
 
Bao nhiêu cô gái vừa quen
Long lanh mắt biếc môi mềm
Nào đã có gì kỷ niệm
Mà mong ngày tháng dài thêm?
 
Chiều mưa quán nhỏ ta ngồi
Ghế tre sắp thành cặp đôi
Một mình gác chân hai ghế
Cảm thông nhé chủ quán ơi !
 
Mưa có về ngang chốn xưa
Chắc giờ gió đang chuyển mùa
Lành lạnh hơi sương buổi sớm
Bếp nhà, củi lửa vừa khua ?
 
Tháng ngày vùn vụt trôi qua
Cội mai thềm cũ đã già ?
Em còn đợi bên song cửa
Mắt buồn dõi phía trời xa ? 

Phương Hà 
***

Bến Sông Xưa

Em còn nhớ đến dòng sông
Lục bình xuôi nước trôi bồng
Hoa tím đơn sơ thầm gợi
Ta nhìn ngơ ngẩn chờ mong
 
Phù sa nước đỏ thân quen
Ngọt ngào tựa má môi mềm
Của cô em thời thơ dại
Khiến ta nỗi nhớ dầy thêm

Tìm quanh bến cũ nơi ngồi
Thuở nào ta luôn có đôi
Bên nhau từng giây rung động
Làm sao quên được em ơi
 
Bao lần hồi tưởng chuyện xưa
Tháng Bảy nước nổi theo mùa (*)
Bên bờ Cửu Long yêu dấu
Khoan nhặt nhịp guốc ai khua
 
Thời gian lặng lẽ trôi qua
Sông quê vẫn mãi không già
Tóc ta giờ sương trắng phủ
Nhưng bóng cũ chẳng rời xa
 
Quên Đi

(*) Ở Miền Tây, vào tháng 7 Âm lịch, nước sông Cửu Long từ thượng nguồn đổ về, Người dân ở đây thường gọi là "Mùa Nước Nổi" 
***

Gọi Người
 
Nhớ mà chi kẻ sang sông
Tội thân tay bế tay bồng
Lỗi vẹn thề thời thơ dại  
Cám ơn tình khắc khoải mong
 
Nồng nàn sao thuở mới quen
Trộm hương suối tóc nhung mềm
Vai gầy ấm hơi hướm lạ
Ngượng ngùng hồng má em thêm
 
Phút bên nhau thinh lặng ngồi
Chia tình xí muội chung đôi
Kem màu khát khao vị ngọt
Quên làm sao được ai ơi
 
Cây đời trơ gốc phượng xưa
Thảm thiết ve tiếng gọi mùa
Nắng vàng thôi lay dáng hạ
Xa rồi guốc vọng tiếng khua
 
Ngày tháng mãi hững hờ qua
Sương tuyết phơi tuổi chớm già
Bao kỷ niệm còn nguyên đó
Gọi người tận chốn trời xa
 
Kim Phượng